Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134968
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/968 lượt.
mùa hè mới chỉ ghé đến, ánh nắng trong trẻo khiến bạn không thể không nhớ đến mỗi ngày chói chang. Tôi nghĩ tôi thật sự mệt mỏi, thân thể, còn cả tâm hồn nữa. Mùi vị của kem đã thay đổi rồi, không còn nồng nàn, không còn ngọt ngào, có lẽ vị giác của tôi đã bị lão hóa rồi, cũng giống hệt như con người tôi bây giờ. Hài... Những tháng ngày thanh xuân phơi phới sức sống, ngập tràn mơ ước giờ càng lúc càng cách xa tôi rồi. Không vui, cũng chẳng đau khổ, tôi chán ghét cuộc sống như thế này. Tôi muốn ra đi, thoát khỏi cái cuộc sống kì quái này, đi tìm một mảnh đất mới, nơi đó có bốn mùa đều là mùa xuân với rất nhiều chàng trai đẹp.
Không nhớ về quá khứ, mặc sức tưởng tượng... đó chính là cuộc sống mới của tôi.
***
Trưa hôm sau, Ngải Lựu Lựu dậy sớm hơn nửa tiếng so với những ngày cuối tuần khác. Ngũ Sảnh Sảnh hình như vẫn còn chưa dậy. Ngải Lựu Lựu cảm thấy ở nhà thật vô vị nên quyết định tìm ai đó ra ngoài đi dạo. Ngải Lựu Lựu gọi điện cho Đàm Hiểu Na nhưng Đàm Hiểu Na nói cô đã đi Xương Bình với mấy người bạn. Ngải Lựu Lựu gọi cho vài người khác nhưng ai cũng nói đã ra ngoài rồi. Hôm nay là ngày hoàng đạo gì mà lắm người ra ngoài thế nhỉ? Ngải Lựu Lựu nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có mỗi Lương Tranh là thích hợp nhất. Mặc dù con người anh ta không đáng tin nhưng đi chơi với anh ta cũng khá thú vị, hơn nữa anh ta không bám riết lấy cô như Ngô Hiểu Quân, lại còn có thể chịu đựng sự đả kích của cô.
Ngải Lựu Lựu lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Lương Tranh: Hôm nay có rảnh không?
Lương Tranh mới dậy chưa lâu, đọc được cái tin nhắn kì quặc này liền hỏi Ngải Lựu Lựu có ý gì, có phải muốn đi chụp ảnh cưới không. Tin nhắn trả lời của Ngải Lựu Lựu khiến Lương Tranh sững sờ: Đi dạo với tôi được không?
Lương Tranh cười tinh quái, nhắn lại:Lại có bạn đại học đến à?
Ngải Lựu Lựu nghiến răng trèo trẹo vì tức, nhưng lại không dám đắc tội với Lương Tranh, đành phải hạ giọng: Chỉ có hai chúng ta thôi, tâm trạng tôi không vui, đi với tôi được không? Nếu không đi thì thôi, coi như tôi chưa nói gì hết.
Lương Tranh mừng ra mặt, hẹn Ngải Lựu Lựu một tiếng nữa ở dưới cổng đợi anh. Lương Tranh cạo râu, tắm táp, xịt nước hoa, ăn mặc chỉnh tề rồi gõ cửa phòng Ngô Hiểu Quân. Ngô Hiểu Quân ra mở cửa, nghi hoặc nhìn bộ mặt nhăn nhở của Lương Tranh, gắt gỏng: “Có chuyện gì?”
Lương Tranh tỏ vẻ vô cùng nghiêm túc, nói: “Ngải Lựu Lựu hẹn tôi ra ngoài chơi, tôi đến đây để báo cáo với cậu một tiếng, không có cậu lại nghĩ tôi có ý tranh giành với cậu!”
“Hai người ra ngoài liên quan quái gì đến tôi?”, Ngô Hiểu Quân hậm hực định đóng cửa lại.
“Hài... hay là cậu đi chung với chúng tôi...”
Lương Tranh còn chưa nói xong, cửa đã đóng sầm ngay trước mặt, cũng may là Lương Tranh lùi lại nhanh, nếu không gãy mũi là cái chắc. Lương Tranh đủng đà đủng đỉnh, mãi đến khi chỉ còn khoảng mười phút là đến giờ hẹn mới ra khỏi nhà. Vừa xuống lầu đã nhìn thấy Ngải Lựu Lựu đang dứng đợi. Hôm nay Ngải Lựu Lựu ăn mặc rất nữ tính: tất lụa màu xanh đen, đi đôi giày màu đen cao vừa phải, mặc một chiếc váy liền màu tro với những bông hoa nhỏ li ti đính kèm, tay xách một cái túi màu vàng.
“Sao lại nhìn tôi như thế?”, Ngải Lựu Lựu kiêu hãnh bĩu môi nói. Lương Tranh lại nhìn Ngải Lựu Lựu từ đầu đến chân, cười bảo: “Còn long trọng hơn cả lần trước, xem ra cô thích tôi lắm nhỉ?”
“Cứ tiếp tục những suy nghĩ viễn vông của anh đi!”
Nói rồi Ngải Lựu Lựu quay người đi thẳng về phía trước. Lương Tranh nhìn theo thân hình thon thả và gợi cảm của Ngải Lựu Lựu, trong lòng bỗng thấy vui vẻ hơn nhiều. Lương Tranh sải bước đuổi theo Ngải Lựu Lựu, thì thầm hỏi: “Cô với Ngô Hiểu Quân rốt cuộc là sao? Đương nhiên cô có thể im lặng...”
Ngải Lựu Lựu bĩu môi: “Anh cứ tiếp tục suy diễn đi!”
“Hai người cãi nhau à? Tâm trạng cả hai đều không tốt?”
“Sai sai sai!”, Ngải Lựu Lựu vẫn không dừng bước.
Lương Tranh bám sát theo sau, có vẻ không chịu bỏ cuộc: “Cô và cậu ta phát triển đến mức nào rồi?”
“Có cần thiết phải nói cho anh biết không?”
…
Thứ bảy này không bị tắc đường, đây đúng là một chuyện mới mẻ ở Bắc Kinh này, có thể là nhờ cánh lái xe biết chọn tuyến đường không bị tắc, cũng có thể là do Lương Tranh đang mơ mơ màng màng nên không cảm nhận được. Đến khi anh tỉnh lại đã thấy đến Tây Đơn rồi. Ngải Lựu Lựu xuống xe liền đi thẳng vào khu thương mại. Lương Tranh vẫn còn ngái ngủ, vội vàng đuổi theo sau. Lúc này anh mới sực tỉnh, hôm nay chắc chắn mình phải chịu khổ rồi, con ranh này muốn mình đi mua sắm với cô ta.
Bị đàn bà kéo đi dạo phố mua đồ chẳng khác gì bị bắt giữ, hơn nữa lại có nguy cơ phải móc hầu bao. Nếu xử lí không khéo e rằng vừa mệt người vừa mất tiền.
Ngải Lựu Lựu chỉ đi dạo quanh, chọn bừa hay đơn giản là vào thử quần áo, nhìn đông ngó tây chứ không mua sắm. Đi hết mấy khu mua sắm, Ngải Lựu Lựu chẳng mua bộ quần áo nào nhưng đồ linh tinh thì cả đống, chuyện này khiến Lương Tranh cảm thấy rất khó hiểu. Sau khi ra khỏi khu mua sắm Đại Duyệt Thành, Lương Tranh đề nghị tìm nơi nào đó ngồi nghỉ, nói anh hết chịu nổi rồi. Ngả