Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134965

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/965 lượt.

n đi ra khỏi phòng, bảo Lương Tranh lập tức lên mạng, nói muốn gửi cho anh một thứ rất hay. Lương Tranh liền đăng nhập QQ nhìn thấy Ngô Hiểu Quân gửi cho một chuỗi tin. Hóa ra là Ngô Hiểu Quân đã copy cuộc đối thoại của anh với Ngải Lựu Lựu lại rồi gửi cho Lương Tranh đọc. Lương Tranh đọc xong mắt tròn mắt dẹt, tức tối gào lên bên ngoài cánh cửa đã đóng kín của Ngô Hiểu Quân: “Ngô Hiểu Quân, mẹ kiếp, không làm Hán gian cậu không chịu được hả?”. Ngô Hiểu Quân ngồi trong phòng bịt miệng cười hả hê, cuối cùng cũng đã báo thù được, thật là đã quá!
***
Tuần tiếp theo, cuộc sống của Ngải Lựu Lựu phát sinh rất nhiều thay đổi. Quan hệ giữa cô và Ngũ Sảnh Sảnh càng lúc càng tồi tệ, chỉ thiếu chút nữa là binh biến rồi. Ngũ Sảnh Sảnh không nói năng nửa lời với Ngải Lựu Lựu, hai người không đi làm chung, không về cùng nhau, về đến nhà là mặt mày lạnh tanh. Cứ như vậy sớm muộn gì cũng có “chiến tranh” bùng nổ. Ngải Lựu Lựu và Lâm Cường càng lúc càng thân thiết, nguyên nhân mối quan hệ của họ được nâng lên một bậc là do Ngải Lựu Lựu càng ngày càng quý mến Lâm Cường, cảm thấy anh rất biết tôn trọng phụ nữ, lại lịch lãm và phong độ, hơn nữa lại thân thiện hơn cả tưởng tượng của cô. Còn Lâm Cường, anh cảm thấy Ngải Lựu Lựu rất thông minh, hiền lành, thành thật, dám trực tiếp cãi lại mình, hoàn toàn khác biệt so với những cô gái thích khoe khoang bản thân.
Số lần hai người đi cùng nhau ngày càng nhiều, ra ngoài ăn cơm với nhau cũng thường xuyên hơn. Tất cả những chuyện này đều không thoát khỏi con mắt của Ngũ Sảnh Sảnh. Cô âm thầm ghen tuông vì tức tối, càng lúc càng thấy căm hận Ngải Lựu Lựu nhiều hơn. Các đồng nghiệp cũng bắt đầu bàn ra tán vào, nói rằng Ngải Lựu Lựu ngoài mặt tỏ ra dửng dưng, không tranh giành gì với mọi người nhưng thực ra chính là một con hồ ly tinh xảo quyệt.
Tại nhà hàng xoay, tầng thứ hai sáu, Lâm Cường và Ngải Lựu Lựu đang ngồi uống rượu, bên cạnh là cửa kính trong suốt, bên dưới là một tòa nhà cao tầng, còn có cảdòng xe đang lưu động nhỏ xíu khi nhìn từ trên cao xuống. Trước đây Ngải Lựu Lựu chỉ có thể ngửa cổ nhìn lên tòa nhà cao tầng kiểu này, giờ cô lại có cơ hội đứng từ trên tòa nhà này cúi nhìn phía dưới. Đây là một thế giới khác, mới mẻ, kì lạ, một cảm giác rất thú vị.
“Sao, món cá này không ngon à?”, Lâm Cường quan tâm hỏi.
Ngải Lựu Lựu khẽ mỉm cười: “Đây là lần đầu tiên tôi lên một tòa nhà cao thế này để ăn cơm, cảm giác không quen lắm!”
“Thế khi cô ngồi trên máy bay thì sao? Ở độ cao hơn chục nghìn mét đấy...”
“Cũng cảm thấy là lạ, nói chung là thấy hơi sợ, chân đặt vững trên nền đất là yên tâm nhất!”
“Cô có bạn trai chưa?”, Lâm Cường đột nhiên hỏi.
“Chưa !”, Ngải Lựu Lựu mau mắn đáp. Khi phát hiện ra ánh mắt sáng lấp lánh hi vọng của Lâm Cường, cô chợt thấy tim mình xao xuyến. Ngải Lựu Lựu đành nâng cốc rượu vang lên nhấp một ngụm, bối rối nhìn ra ngoài.
Lâm Cường mỉm cười thở dài: “Thời đại bây giờ thế nào ấy nhỉ, ngay cả một cô gái ưu tú như cô mà cũng không có bạn trai, đúng là thời đại người ế...”
“Anh thì sao, chẳng phải cũng vậy à?”, Ngải Lựu Lựu hỏi vặn lại.
“Cô bảo tôi ưu tú hay là hỏi tôi vì sao tôi ế?”
Ngải Lựu Lựu chớp chớp mắt: “Đều đúng cả, tại sao?”
Lâm Cường đột nhiên tỏ vẻ cô đơn, cười gượng gạo, nâng cốc lên, nói: “Không nói những chuyện này nữa, chúng ta cạn ly vì thành phố Bắc Kinh xinh đẹp này nào!”






Không khí trong nhà càng lúc càng ngột ngạt, Ngải Lựu Lựu nhìn thấy chiếc khăn Ngũ Sảnh Sảnh tặng lúc trước, lại nghĩ đến những điểm tốt của bạn. Cô không muốn, cũng không chịuđược cảnh bạn bè, chị em với nhau mâu thuẫn đến mức này, Ngải Lựu Lựu gõ cửa phòng Ngũ Sảnh Sảnh: “Sảnh Sảnh, cậu có đó không?”
“Có chuyện gì không?”, trong phòng vọng ra tiếng trả lời lạnh tanh của Ngũ Sảnh Sảnh.
“Cậu chưa ăn cơm nhỉ, tôi mời! Có những chuyện cậu hiểu lầm rồi, tôi phải giải thích rõ ràng với cậu...”
“Đừng mèo khóc chuột nữa, giờ tôi mới phát hiện ra mình ngốc, hóa ra người có tâm địa thực sự chính là cậu!”
“…”
Ngô Hiểu Quân cười khẩy: “Cậu tưởng rằng chuyện cưới xin là mời khách ăn cơm hay sao mà cậu muốn thế nào thì được thế nấy? Bảo cô ấy trơ mắt ếch ra đợi cậu ba, bốn năm nữa sao, nhỡ cậu ngán người ta rồi, muốn tìm người khác thì sao? Lúc ấy người ta đã già, tuổi xuân đã hết, chẳng còn chút giá trị gì, còn biết gả cho ai hả? Tôi thấy cậu đừng có làm lỡ tuổi xuân của người ta nữa, nhân lúc còn sớm chia tay luôn cho rảnh, đợi khi nào tâm lí cậu sẵn sàng thì bàn chuyện cưới xin...”
“Lần này thì tôi hoàn toàn đồng ý với Ngô Hiểu Quân, chẳng mấy khi cậu ta nói được như vậy! Sớm muộn gì cũng phải cưới, nếu đã gặp người mình thích thì mau mau chóng chóng mà cưới cho xong!”, Lương Tranh một mực tán đồng ý kiến của Ngô Hiểu Quân, Ngô Hiểu Quân nhìn Lương Tranh bằng ánh mắt hết sức cảm kích, kiểu như vừa tìm thấy tri kỉ vậy.
Trình Triệu phú bị hai người hùa vào nói lấy làm bất mãn lắm: “Hai người là bác sĩ hay sao mà cứ thi nhau kê đơn bốc thuốc cho tôi t


Old school Swatch Watches