Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134982

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/982 lượt.

n ế? thì phải. Cậu có hứng thú không?”
“Chẳng phải đang cưa cẩm cậu sao?”
“Tôi không thích trai ế, anh ta cũng chẳng thích gái ế như tôi. Ban nãy anh ta cứ liếc mắt đưa tình với cậu, lại còn thấy cậu thích hợp để làm vợ, hình như là có ý với cậu đấy...”
“Anh ta nói bừa đấy mà...”
“Nhìn đi, mặt đỏ lên rồi, tương tư rồi chứ gì?”
“Cậu thì có!"
“A...”
“Oái. Nhột quá!”






Trong văn phòng của Lâm Cường, không khí vô cùng ngột ngạt, Ngũ Sảnh Sảnh đang đứng ở một góc, mắt ngân ngấn chực khóc. Cô đừng trước mặt Lâm Cường, lớn tiếng đòi nghỉ việc, điều khiến cô kinh ngạc chính là phản ứng chẳng hề gay gắt của Lâm Cường, còn nói sẽ làm thông báo nghỉ việc cho cô và giao cho trưởng phòng Chu Tường Linh, đợi trưởng phòng phê duyệt xong giao cho giám đốc Vương bên nhân sự, đợi ông ấy kí tên là xong. Lâm Cường thấy Ngũ Sảnh Sảnh mắt ngân ngấn nước, không nói năng gì nhưng cũng chẳng có ý định bỏ đi, cứ đừng lì ra trước mặt mình đành nhíu mày hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”
“Em muốn nói chuyện tử tế với anh...”, Ngũ Sảnh Sảnh lí nhí nói.
Lâm Cường chẳng chút khách khí: “Có chuyện gì thì nói mau đi, tôi đang bận lắm!”
Ngũ Sảnh Sảnh ngoảnh mặt đi lau nước mắt, tỏ vẻ ấm ức: “Ở đây nói chuyện không tiện!”
Lâm Cường đưa tay lên nhìn đồng hồ, thở dài: “Thế này đi, đợi lát nữa hết giờ tôi đưa cô về!”
“Anh... đồ khốn nạn!”, Ngũ Sảnh Sảnh nghiến răng trèo trẹo, cố gắng kiềm chế bản thân, cô muốn mở cửa xe lao ra ngoài, do dự hồi lâu, cô lại rụt tay: “Có phải Ngải Lựu Lựu không?”
Lâm Cường hỏi vặn: “Chuyện này thì liên quan gì đến cô ấy?”
“Anh chưa bao giờ thích tôi phải không?”
“Tôi đã nói rất rõ ràng rồi, đó chỉ là ngoài ý muốn. Cô là người trưởng thành rồi, nên biết tự chịu trách nhiệm với những hành vi của mình!”
“Tối đó tôi đã chụp ảnh của anh, ngày mai tôi sẽ gửi đến Ngải Lựu Lựu và tất cả mọi người trong công ty. Tạm biệt!”
Ngũ Sảnh Sảnh nói xong định xuống xe nhưng bị Lâm Cường kéo lại: “Rốt cuộc cô muốn thế nào?”
Ngũ Sảnh Sảnh cười khẩy: “Tôi chẳng muốn thế nào cả!”
“Cô ra giá đi!”
Ngũ Sảnh Sảnh xoa xoa cánh tay bị đau, phẫn nộ nhìn một Lâm Cường xa lạ trước mặt mình: “Anh tưởng tiền có thể giải quyết mọi vấn đề ư?”
“Bao nhiêu?”, Lâm Cường nhìn thẳng về phía trước, mặt mày vô cảm.
Ngũ Sảnh Sảnh cảm thấy mình như sắp sụp đổ, toàn thân cô như run lên. Chỉ có điều cô nhanh chóng mỉm cười: “Nếu phó tổng Lâm đã hào phóng như vậy thì cứ cho tôi mười vạn đi!”
“Tôi sẽ chuyển vào tài khoản cho cô, chỉ có điều cô phải xóa hoàn toàn ảnh của tôi, nếu không cô sẽ hối hận!”
Ngũ Sảnh Sảnh phẫn nộ xuống xe và đóng sập cửa lại. Lâm Cường lại châm một điếu thuốc, lấy điện thoại ra, gọi cho Ngải Lựu Lựu, nói anh đang ở khu đô thị Quốc Mỹ, muốn hẹn cô ra ngoài ăn cơm. Ngải Lựu Lựu nói cô đã ăn rồi, Lâm Cường nói ra ngoài tìm nơi nào nói chuyện. Lâm Cường nói gần đây anh rất mệt mỏi, muốn tìm ai đó nói chuyện cho đỡ buồn.
Nửa tiếng sau, Ngải Lựu Lựu xinh đẹp xuất hiện. Lâm Cường hạ kính cửa xe xuống, vẫy tay gọi cô. Vài phút sau, hai người đến quán cà phê Thượng Đảo. Ngải Lựu Lựu lấy thìa khuấy đều cốc cà phê, nhìn cái vòng xoáy xuất hiện trong cốc, trong lòng cô chợt thấy thư thái lạ kì. Cô cảm thấy hôm nay Lâm Cường cứ là lạ, nụ cười cứ gượng gạo làm sao ấy. Chỉ có điều Ngải Lựu Lựu chẳng buồn để tâm. Lâm Cường trước đây cho cô cảm giác đầy tôn kính, có gì đó rất thần bí, xa lạ. Giờ Lâm Cường trong mắt cô rất gần gũi, nhưng cô bỗng thấy không quen, mà sức hút của Lâm Cường đối với cô cũng nhạt dần.
***
Cùng lúc ấy, Lương Tranh đang uống rượu với chú Hoàng ở một nhà hàng Tứ Xuyên. Lương Tranh lần này chủ động mời chú Hoàng đi uống rượu, đương nhiên là có nguyên nhân: Thứ nhất, hi vọng chú Hoàng đi làm công tác tư tưởng để quan hệ giữa anh và Chung Hiểu Huệ có bước đột phá mới; Thứ hai, muốn có cơ hội thăng tiến trong nghề nghiệp, anh cần phải học hỏi nhiều thứ từ chú Hoàng.
Lương Tranh mặt đỏ phừng phừng, tay nâng cốc rượu nói: “Nào nào chú Hoàng, uống hết chúng ta lại tìm nơi mát xa chân... đi hát hò nhé!”
“Chán chết, hát đi hát lại cũng chỉ có mấy bài đó thôi, đi tiếp khách thì không tránh được mới phải đi chứ...”, chú Hoàng nâng cốc nói.
“Cũng đúng, thực ra chúng ta cũng phải tiếp khách giống như mấy cô phục vụ vậy”.
“Lăn lộn trong xã hội, có nhiều chuyện không do bản thân quyết định, cũng đành bó tay thôi!”
Lương Tranh nóc cạn cốc rượu trong tay, sau đó lại rót đầy cốc cho chú Hoàng và mình. Để chú Hoàng uống nhiều hơn, Lương Tranh bắt đầu kể những chuyện hài hước về khách hàng. Ví dụ như có lần anh đi tiếp một ông khách ngoài năm mươi, ông ta chọn bài Đông phong phá của Châu Kiệt Luân, hát thì như đọc kinh, khiến cho mấy cô tiếp viên phá lên cười ngặt nghẽo. Chưa hết, đã thế lúc mấy cô tiếp viên nhảy nhót mua vui, ông ta cũng hào hứng bế bụng nhảy theo... Còn có một vị khách hàng trung tuổi, bộ dạng rất nho nhã, đeo kính cận, ban đầu nói thế nào cũng không chịu uống, lúc đi hát