XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134987

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/987 lượt.

ệ mỉm cười, bê cái gạt tàn đi đổ: “Khi rảnh rỗi em thường hút một hai điếu...”
“Không hút thì vẫn tốt hơn, anh đang chuẩn bị cai thuốc đây, hưởng ứng phong trào không hút thuốc của tổ chức y tế thế giới”.
“Ha ha... anh uống trà hay cà phê?”
“Nước lọc đi, nhạt nhẽo nhưng nó thật!”
Chung Hiểu Huệ cười: “Có phải những người học văn đều rất thích chơi chữ không? Nói có lí lắm!”
“Văn nghệ sĩ mà... đương nhiên anh không tính, anh chỉ là một chân chạy lon ton thôi!”
Sự bất an và lời giải thích vụng về của Chung Hiểu Huệ khiến cho một người đàn ông thuộc cung Xử Nữ như Lương Tranh cảm thấy căng thẳng. Trực giác mách bảo anh rằng cái đầu mẫu thuốc lá ấy không phải của Chung Hiểu Huệ, mà là của một người đàn ông, hơn nữa rất có thể chính là người đàn ông mà cô gặp lần trước ở sân gofl. Do đó Lương Tranh cũng bắt đầu mất tập trung, bắt đầu nói năng luyên thuyên. Hai người nói chuyện khoảng mười mấy phút thì xem ti vi. Trên ti vi đang có tiết mục đi xem mặt, Lương Tranh cảm thấy có một vị khách mời nhìn rất quen, nhưng không biết đã gặp ở đâu rồi.
Lương Tranh: “Hình như anh quen cô gái kia...”
Chung Hiểu Huệ: “Số 17 á? Khá lớn tuổi!”
“Anh cũng vậy mà...” Lương Tranh tự cười nhạo mình.
“Ha ha...”
“Với điều kiện như của em sao không nghĩ đến việc lên ti vi xem mặt? Anh nghĩ không ít người đàn ông tình nguyện làm nội tướng trong nhà đâu.”
Chung Hiểu Huệ cười nhạt: “Mẹ em đã đăng kí cho em rồi, lí lịch cũng gửi đến đài rồi. Đài truyền hình cũng từng gọi cho em, nhưng về sau em không đi, không có thời gian...”
“Nói đến thời gian, có lẽ anh nên về rồi!”
Lương Tranh vừa đến cầu thang thì điện thoại đổ chuông. Là Trình Triệu phú gọi đến, bảo anh phải đến bar uống rượu với anh ta ngay. Lương Tranh nói đi cũng được nhưng phải đến đón, hẹn gặp ở bên ngoài khu đô thị Soho, không gặp không về.
Lương Tranh đứng ở bên đường đợi Trình Triệu phú đến đón, sau sự nồng nàn là cảm giác hụt hẫng. Dòng xe trước mắt cứ nối đuôi nhau qua lại, tiếng còi xe lanh lảnh bên tai, một chiếc cầu vượt dành cho khách bộ hành vắt ngang ở trên cao, giống như cánh tay của người không lổ. Chiếc cầu nối liền với bến xe bus bên kia đường, có ba người đang đứng đó, thỉnh thoảng ngoảnh đầu quan sát xung quanh. Chiếc xe bus chầm chậm đổ lại, có mấy người bước xuống, lại có mấy người lên xe. Tất cả đều theo đúng trật tự, nhưng tất cả lại đan xen, đầy phức tạp.
Mỗi người đều có quỹ đạo sống của riêng mình, thỉnh thoảng mới giao cắt với nhau, nhưng đa phần đều là đi lướt qua nhau.
Thành phố về đêm thường mang một vẻ đẹp kì bí, nó có thể khiến bạn bộc lộ dục vọng trần trụi của mình, bạn khao khát được chinh phục thành phố này. Ngày hôm sau tỉnh lại, đi trên đường phố, nhìn những tòa nhà chọc trời nối tiếp nhau cùng với những khuôn mặt lạ lùng đi ngang qua mình, bạn lại sẽ cảm thấy rụt rè và sợ hãi. Bạn cảm thấy bản thân mình nhỏ bé và yếu đuối, bạn muốn ra khỏi cái thành phố không thuộc về mình này, bạn rất đau đớn, cũng rất vui vẻ. Đau đớn bởi dũng khí của bạn ngày một khô kiệt, nó lan tràn trong tim bạn; vui vẻ bởi bạn vẫn sống, vẫn sống ở chính giữa trung tâm thành phố...
***
Một chiếc xe chầm chậm đỗ vào lề khi Lương Tranh đang mơ màng, Ngô Hiểu Quân thò đầu ra qua cửa sổ, đương nhiên Trình Triệu phú đang là người cầm lái. Lương Tranh mở cửa sau, cúi đầu ngồi vào bên trong. Trong xe đang bật bài hát Anh ta không yêu tôi của Mạc Văn Úy. Lương Tranh lắng tai nghe, chợt nhớ đến bạn gái cũ của mình, trong lòng thấy rất khó chịu.
“Vặn nhỏ tiếng đi một chút!”, Lương Tranh có vẻ hơi bực bội.
Trình Triệu phú ngoảnh đầu lại, cười giả lả: “Sao thế? Lại gặp rắc rối tình cảm à?”
Lương Tranh thở dài: “Trắc trở thì không, chỉ cảm thấy mơ hồ quá...”
Ngô Hiểu Quân liền vặn nhỏ tiếng, lấy thuốc ra đưa cho mỗi người một điếu: “Với ai, Ngải Lựu Lựu?”
Lương Tranh tỏ vẻ bất cần: “Sao lại là cô ta được? Người đàn bà hẹp hòi, tôi đã đá bay cô ta ra khỏi đầu rồi!“
“Xí, cứ bốc phét tiếp đi!”
“Ha ha ha...”

Tại một quán rượu, mỗi người cầm một chai bia, ngửa cổ nốc ừng ực. Lương Tranh thấy Trình Triệu phú có vẻ ủ rũ, không nói năng gì mấy, chỉ biết uống rượu liền hỏi: “Này, mấy hôm không gặp sao trông cậu hói đi thế? Bị Lưu Du Hà nhổ trọc à?”
“Tôi mất ngủ một tuần nay rồi, mỗi tối ngủ được nhiều nhất là hai tiếng, trong đầu toàn là mấy thứ linh ta linh tinh... Tôi không muốn kết hôn sớm như vậy! Tôi cảm thấy, loại người như tôi hoàn toàn không thích hợp với chuyện hôn nhân!”, Trình Triệu phú nói xong liền nốc một ngụm to.
Lương Tranh: “Cậu ăn nói kiểu gì thế, có ai sinh ra đã thích hợp với hôn nhân đâu?”
“Nói tóm lại là tôi không hợp ! Ông già một mực bắt chúng tôi cưới vào Quốc khánh, nói là cưới vào ngày 60 năm ngày kỉ niệm thành lập đất nước còn ý nghĩa hơn là cưới vào ngày lễ Giải phóng quân. Lưu Du Hà vừa nghe thấy đã nổi đóa, nói gia đình tôi toàn là đồ khốn, cô ấy nói đã nói chuyện này với bố mẹ và họ hàng thân thích hết rồi. Tôi bảo chẳng có ai ép em lấy anh chứ đừng nói ép em lấy một th