XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/988 lượt.

karaoke, anh ta chơi xúc xắc với mấy cô tiếp viên, ai thua phải uống. Xúc mười lần thì đến chín lần thua, lần còn lại là người ta nhường mới thắng, kết quả là anh ta uống đủ. Uống say rồi anh ta liền ôm cô tiếp viên khóc như mưa, chẳng khác gì một đứa trẻ con làm nũng mẹ...
Cuối cùng Lương Tranh tổng kết lại, nếu chú Hoàng mà có mặt ở đó chắc cũng chết vì cười mất.
Lương Tranh vừa kể vừa rót rượu cho chú Hoàng. Chú Hoàng đang uống vào nên làm một hơi nốc cạn, Lương Tranh lúc này chỉ nhấp một ngụm nhỏ. Dần dần, chú Hoàng càng lúc càng nói nhiều, Lương Tranh biết đã đến lúc nên vào chủ đề chính.
Lương Tranh thở dài rồi kể khổ với chú Hoàng: “Nhà cháu lại giục chuyện cưới xin rồi, khổ quá đi mất! Cháu nói đang tìm mà bố cháu cứ làm loạn lên, nói cháu đã tìm mấy năm rồi có được đâu. Sau đó còn hỏi cháu rốt cuộc cuối năm có cưới không, không để họ khỏi phải chờ đợi. Cháu định thỏa hiệp, nói cố gắng cuối năm dẫn một cô về. Nói vậy xong lại bị chửi, hỏi rốt cuộc có cưới hay không? Cháu đau đầu quá!”
“Thanh niên các cậu bây giờ thật lạ, lớn to đầu rồi mà cứ không chịu cưới xin gì! Ngày xưa chúng tôi chẳng lựa chọn gì, phần vì quen biết cũng hạn hẹp, thế mà cưới xin nhanh gọn. Các cậu tiếp xúc với nhiều người, tư vấn và giao thông lại phát triển, thiếu gì lựa chọn, thế mà chuyện cưới xin thành ra lại khó khăn. Nào là sống thử, nào là trốn tránh hôn nhân... Ôi trời, loạn cào cào! Tôi thấy quan niệm hôn nhân của thế hệ các cậu bây giờ có vấn đề lớn đấy!”
Chú Hoàng nói hăng đến nỗi nước bọt phun như mưa, khiến Lương Tranh sợ chẳng dám động đũa nữa. Anh âm thầm nghĩ cách chuyển chủ đề sang Chung Hiểu Huệ chứ không muốn nghe chú Hoàng phê phán thế hệ nữa. Lương Tranh liền hỏi: “Dạo này Chung Hiểu Huệ có gọi điện cho chú không ạ?”
Chú Hoàng có hơi mơ màng: “Không, nó gọi cho tôi làm gì? À phải rồi, hai người thế nào rồi?”
“Lâu lắm rồi không nói chuyện, cháu cũng chẳng biết sao tự nhiên cô ấy lại nổi giận?”
“Để mai tôi hỏi giúp cậu...”
“Chuyện này không phải vội. Sếp à, dạo này chú có thấy càng ngày càng khó kiếm đơn hàng không?”, Lương Tranh bắt đầu chuyển sang chủ đề thứ hai.
Chú Hoàng uống một ngụm, lau mép rồi lấy tay vẽ lên mặt bàn: “Thị trường giờ đã bão hòa, cái cần làm đã làm cả rồi. Một phần mềm không thể hỏng được, nhiều nhất là nâng cấp, đổi mới, thay đổi thiết bị cũng phải vài năm. Chỉ có điều chúng ta có thể xây dựng thị trường mới, khai thác các khách hàng tiềm năng. Dọc ngang ngang dọc, phải phát triển hết...”
Lương Tranh nhanh chóng nghĩ đến hệ thống giáo dục, cảm thấy có thể bắt đầu từ sở giáo dục, yêu cầu các trường lắp đặt phần mềm camera, chuyện này có tính khả thi, có nghĩa là công nghệ hóa, đưa trực quan sinh động vào giảng dạy, là xu hướng mới của thời đại. Đây chính là thu hoạch, xem ra gừng càng già càng cay. Lương Tranh còn định hỏi chú Hoàng thêm một vấn đề cuối cùng, đó chính là chuyện Hướng Lệ, nhưng Lương Tranh không biết nên mở miệng thế nào. Sau anh nghĩ hay là thôi, phải biết rút lui đúng lúc, đối mặt với một “con cáo” như chú Hoàng, bản thân mình nên biết điều một chút.
Hai người mải mê uống không để ý đến thời gian, cho đến tận11giờ, nhân viên phục vụ phải đến nhắc nhở quán đã đến giờ đóng cửa. Lương Tranh tưởng chú Hoàng đã say, chuẩn bị thuê một phòng ở nhà nghỉ gần đó ngủ lại nhưng chú Hoàng nói chú có thói lạ giường, kiểu gì cũng phải về nhà ngủ mới ngon giấc, đi công tác chẳng qua là bất đắc dĩ, không tránh khỏi nên đành phải chấp nhận. Hóa ra chú Hoàng vẫn còn tỉnh táo lắm, tinh thần vẫn minh mẫn. Chú Hoàng vẫy taxi rồi biến mất trong màn đêm...
***
Chiều ngày hôm sau, Chung Hiểu Huệ liền gọi điện cho Lương Tranh, hai người hàn huyên vài câu, Lương Tranh thuận đà mời Chung Hiểu Huệ cùng ăn tối. Chung Hiểu Huệ nhận lời xong, Lương Tranh chẳng còn tâm trí nào mà làm việc, cả ngày cứ nghĩ ngợi xem mình phải mặc áo nào, kết hợp với quần gì. Anh muốn chơi bài ngửa với Chung Hiểu Huệ, đó là xác định mối quan hệ, không thể cứ lập lờ mãi như thế này được. Tốt nhất là xác định mối quan hệ hiện tại, tiếp đó đến cuối năm sẽ dẫn về nhà, sang năm sau sẽ cưới.
Trong một nhà hàng đồ ăn Tây, Lương Tranh gặp lại Chung Hiểu Huệ. Chung Hiểu Huệ dường như càng xinh đẹp hơn, nhưng không hiểu sao Lương Tranh càng cảm thấy cô xa hơn, khó nắm bắt hơn. Anh luôn cảm thấy bản thân mình với Chung Hiểu Huệ có một khoảng cách, hai người luôn cảm thấy không thể bước vào trái tim của nhau, không thể tâm sự với nhau. Đây giống như một cuộc giao dịch, ai nấy đều mong thu được cái lợi cho mình, cũng giống như một cặp vợ chồng đồng sàng dị mộng, ai nấy thực hiện đủ nghĩa vụ của mình, còn trong lòng thì lại nghĩ đến những chuyện khác.
Lương Tranh cảm thấy mối quan hệ nam nữ như thế này rất mong manh, không thể chịu đựng nổi một cơn gió nhẹ chứ đừng nói là bão tố. Lương Tranh muốn làm rung động trái tim Chung Hiểu Huệ. Mà đối với một phụ nữ tài giỏi như cô, phương pháp tốt nhất không gì khác là mạnh mẽ, nói toạc móng heo, giống như nụ hôn lần trước ở quán karaoke, nó khiế