XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134989

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/989 lượt.

n cho cô có cảm giác bị chinh phục. Lương Tranh quyết định làm liều, cố gắng xác lập mối quan hệ với Chung Hiểu Huệ, nếu không anh sẽ lại phải xây dựng “thị trường” mới và “khai thác” các “khách hàng tiềm năng” mới.






Kết hôn vì phải kết hôn. Đúng, chính là như vậy. Lương Tranh đã phiêu du đủ mệt lắm rồi, lại cộng thêm với việc gia đình anh năm lần bảy lượt gọi điện thúc giục chuyện hôn nhân khiến anh cũng muốn kết hôn cho xong. Tuy nhiên Lương Tranh cũng có tiêu chuẩn của mình, đó là người phụ nữ của anh phải ưa nhìn, các phương diện khác cũng phải tạm ổn. Có ưa nhìn hay không hoàn toàn phụ thuộc vào cảm giác, nhưng cảm giác thì chẳng biết đằng nào mà lần, còn cái gọi là “tạm ổn” cũng chẳng có tiêu chuẩn nào mà đánh giá. Vì vậy cái tiêu chuẩn này rất hư ảo, đến nỗi mà đối tượng tiêu chuẩn của anh cũng trở nên mơ hồ.
Rất nhiều người ế là bởi vậy, bọn họ không phải không muốn kết hôn mà là vì bọn họ thiếu tầm nhìn. Một mặt họ không có cái nhìn chính xác về chuyện hôn nhân, luôn giữ thái độ bất cần; mặt khác, họ lại chẳng có tiêu chuẩn cụ thể về đối tượng kết hôn, không biết phải tìm một người như thế nào để chung sống. Hậu quả là, người nhà vừa giục cưới xin, họ liền trở thành những kẻ “cuồng hôn”, không những không chọn được ai, không thể kết hôn mà còn khiến nhiều người khác phiền lòng. Những xúc cảm mãnh liệt qua đi, chỉ còn lại sự mệt mỏi, yêu ai, ai yêu, quan sát, chờ đợi, hoang mang... Chỉ chớp mắt một cái là một năm sẽ qua đi, ngày qua ngày, tháng qua tháng, tuổi tác từ đầu ba chuyển sang đầu bốn, từ một người tài giỏi trở thành một kẻ vô dụng, từ một cô giáo trẻ trung xinh đẹp trở thành một bà già đầy nếp nhăn trên mặt, từ một thanh niên hào hoa phong nhã trở thành một ông già bụng phệ...
Ngoảnh đầu lại lần nữa thì tuổi xuân đã không còn; ngoảnh đầu lại đã thấy mình không còn đường lui... Thử hỏi ai có thể chống lại được thời gian? Từ nhộng hóa thành bướm cũng là một kiểu thoát xác, từ sâu biến thành nhộng cũng là một kiểu thoát xác, nhưng điều quan trọng là được lên thiên đường hay xuống địa ngục.
***
Hai người từ tốn ăn tối trong tiếng nhạc du dương, dịu dàng khiến người ta như muốn thiếp đi. Các bàn ăn ngồi kín người, đa phần đều là các cặp đôi, ai nấy đều thì thầm to nhỏ, nói chuyện vui vẻ.
“Vậy chúng ta kết hôn nhé!”, nói xong câu này, chính bản thân Lương Tranh cũng cảm thấy kinh ngạc, nhưng nói ra rồi thì đâu rút lại được, anh đành giương mắt nhìn đôi mắt nghi hoặc của Chung Hiểu Huệ, cố gắng tỏ ra thật chân thành.
Chung Hiểu Huệ mặt đỏ rần rật, lúng túng nhấp một ngụm nước: “Chuyện này có hơi gấp!”
“Sớm muộn gì chẳng phải cưới? Anh chưa vợ, em chưa chồng, đôi bên đều tình nguyện. Chú Hoàng đã nói với anh rồi, lần trước bố em đích thân đến Bắc Kinh để giục em tìm bạn trai, đúng là thương thay cho tấm lòng cha mẹ mà! Em biết không, nhà anh cũng cứ cách mấy hôm lại điện thoại giục anh, lúc thì chửi, lúc thì mắng, giày vò đủ kiểu! Anh thà chịu mười đại cực hình còn hơn phải nghe bố mẹ anh mắng mỏ. Em biết tại sao không? Cực hình thì đau đớn thể xác, nhưng bị người thân oán trách thì sao ? Là dày vò trong tim!...”
“…”
Lương Tranh diễn rất nhập vai, anh coi Chung Hiểu Huệ như một khách hàng, tìm mọi cách thuyết phục cô. Nhưng Chung Hiểu Huệ chỉ cười nhẹ mà không nói năng gì.
“Để anh nói cho em nghe, anh bây giờ không nhận được điện thoại của gia đình là thấy toàn thân khó chịu, tâm trạng không sao yên ổn được, chỉ sợ bố mẹ từ mặt mình, mang hộ khẩu đi cắt tịch để cắt đứt quan hệ với anh...”
Lương Tranh thấy Chung Hiểu Huệ vẫn chỉ cười mà không nói, nụ cười lại rất phức tạp, mới nhìn là biết ngay trong nội tâm của cô đang đấu tranh mãnh liệt, đang do dự không quyết, nhưng cũng có thể đang nghĩ đến chuyện khác. Những khách hàng kiểu này anh gặp nhiều rồi, anh biết lúc này chỉ cần thêm một mồi lửa là đối phương sẽ hạ quyết tâm ngay.
“Sao thế, em thay đổi chủ ý rồi hả? Không thích đàn ông làm nội tướng trong nhà, muốn tìm một người đàn ông trí dũng vẹn toàn phải không? Thực ra anh có thể xuống bếp, lo liệu việc nhà, chỉ cần em đồng ý, đảm bảo em có thể thoải mái sai bảo! Nào thì roi mây, thắt lưng, dây thừng... những dụng cụ dạy chồng đó em đỡ phải tốn tiền mua...”
Chung Hiểu Huệ bật cười, vội vàng che miệng lại. Lương Tranh cũng cười, cười rất sảng khoái, rất thoải mái, giống như một đứa trẻ vậy, khiến cho Chung Hiểu Huệ cảm thấy rất ấm áp, giống như ánh mắt trời chiếu rọi. Tình cảm của cô bắt đầu nghiêng về phía Lương Tranh, cô lại lần nữa cảm thấy Lương Tranh là một người đàn ông đáng yêu và dũng cảm, đúng như anh đã nói: người đàn ông trí dũng song toàn.
Lương Tranh một mực đòi đưa Chung Hiểu Huệ về nhà. Hai người đến một căn hộ trong khu Soho, đây chính là nơi Chung Hiểu Huệ thuê trọ. Căn hộ được xây dựng rất đơn giản, nhưng bên trong trang trí khá cầu kì. Lương Tranh đi vào trong phòng, ngồi xuống ghế, nhìn thấy trên bàn có đặt một cái gạt tàn, bên trong có một cái đầu lọc. Chung Hiểu Hu