Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134956

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/956 lượt.

iều hôm nay cô ta trang điểm quá đậm nên hơi khó nhận ra. Hai cô kia là bạn học của Từ Tịnh, ba người họ đến là do Trình Triệu phú đã hẹn họ từ trước đó, đến đây cùng đón Noel.
(*)Một thứ đồ chơi phát sáng thường bán vào dịp Noel.
Trong phòng tiếng nhạc xập xình, ánh đèn mờ đi, mọi thứ trên bàn bị dọn hết, chỉ có thêm một chai rượu vang với sáu cái ly. Trình Triệu phú dùng thẻ cạo một lớp bột trắng trên một tờ giấy, sau đó mấy cô gái dùng một cái ống hút, thuần thục hít thứ bột trắng ấy vào mũi... Mỗi người lần lượt hít xong liền bắt đầu cởi áo khoác, đầu tiên là hất tung tóc, sau đó co giật theo tiếng nhạc. Những thân hình bốc lửa uốn éo trong tiếng nhạc xập xình và ánh đèn mờ ảo, vô cùng nóng bỏng và gợi cảm, khiến cho người ta muốn ôm siết lấy, muốn cùng lắc lư và đắm chìm vào dục vọng...
Lương Tranh biết thứ bột trắng ấy là cái gì, vì vậy anh không hít mà im lặng quan sát mọi thứ trước mắt, cảm giác hỗn loạn và bức bối. Anh uống hết ly này đến ly khác, mọi thứ trước mắt trở nên mờ dần, những dục vọng trong lòng ngày một khuếch đại, tấm trạng giống như mặt hồ đang tĩnh lặng bỗng bị ném một hòn đá vào làm gợn lên những con sóng, tràn vào từng tế bào trong cơ thể.
Trình Triệu phú lắc lư nhẹ nhàng theo tiếng nhạc, sau đó cũng chạy lên sân khấu nhảy nhót với mấy cô gái. Dần dần, mắt Lương Tranh như mờ đi, chỉ nhìn thấy một cô gái dáng người cao cao đi về phía mình, chìa bàn tay nhỏ nhắn ra trước mặt anh. Anh lảo đảo dứng đậy, sau đó ôm lấy cô gái, nhảy nhót, lắc lư, cười cười nói nói...
Đây là một đêm say sưa quên mất lối về, đây là một đêm điên khùng và cuồng dại, đây là một đêm dốc cạn nồng nàn. Ba cô gái thả sức đốt cháy tuổi xuân, ba chàng trai có sức trút hết dục vọng, cả thành phố vốn dĩ vẫn tỉnh táo mà nay cũng chìm vào cõi mê.
Tết Nguyên đán âm thầm tìm đến, đợi khi người ta còn bàng hoàng, bùi ngùi vì một năm nữa lại qua đi thì tiếng chuông mở đầu năm 2010 đã réo rắt. Những gì đã qua nay trở thành hồi ức, tương lai vẫn cần được mở ra, nhưng hôm nay ta cần cái gì? Hãy nhớ cho kĩ, kể từ năm 2010, tất cả những gì thuộc về trước đó đều đã là quá khứ...
***
Tại một khách sạn cao cấp ở Thiên Thông Uyển, Lương Tranh cố đè nén tâm trạng phức tạp của mình để tham gia hôn lễ. Khi Lương Tranh chuyển lời chúc phúc của Ngô Hiểu Quân đến Đàm Hiểu Na, mắt cô như mở đi, sau đó vội vàng chạy vào nhà vệ sinh. Lương Tranh biết, cả đời này Đàm Hiểu Na không thể nào quên anh tú tài đeo kính dó. Ngải Lựu Lựu làm phù dâu, cô mặc một chiếc váy màu trắng, tao nhã và cao quý. Trong con mắt của Lương Tranh, Ngải Lựu Lựu mới là nhân vật chính của ngày hôm nay. Từ phía xa, hai người nhìn nhau; vài phút sau, đôi bên cười khẽ rồi quay người bỏ đi.
Cứ đến những dịp lễ tết là mọi người lại thấy nhớ quê hương, bạn bè, người thân. Có thể chính vì vậy mà cứ đến các dịp lễ tết người ta lại muốn được tụ tập bạn bè, vừa là để quên đi nỗi nhớ nhung quê nhà, vừa là để xua đi sự cô độc trong cái thành phố xa lạ này. Hàng năm, cứ đến những ngày này là những người ở Hồ Bắc đang làm việc và sinh sống ở Bắc Kinh lại tổ chức một cuộc vui chơi, giao lưu tình cảm với nhau, hay còn gọi đây là buổi họp mặt đồng hương. Lương Tranh là người Hồ Bắc, nhưng anh đến Bắc Kinh đã mấy năm rồi mà chưa từng tham gia cuộc họp mặt này bao giờ. Lần họp mặt năm nay, anh không chỉ tham gia mà còn lôi cả Ngô Hiểu Quân tham gia cùng. Tại sao?
Đầu tiên là để quen biết thêm nhiều bạn bè đồng hương, mở rộng mối quan hệ, Lương Tranh cảm thấy điều này có lợi cho sự phát triển của mình sau này ở Bắc Kinh. Trước đây anh không nghĩ dến chuyện mở rộng các mối quan hệ, nhưng giờ thì khác rồi. Hơn nữa người yêu của Ngô Hiểu Quân đã đi lấy chồng, mà chú rể không phải là Ngô Hiểu Quân. Lương Tranh không muốn bỏ rơi Ngô Hiểu Quân, lại sợ Ngô Hiểu Quân sẽ tự dằn vặt bản thân nên chi bằng cứ lôi anh ta đi cùng, để cho anh ta cảm nhận sự chân thiện mỹ, phân tán sức chú ý, giải tỏa tâm lí. Cuối cùng, cũng là lí do quan trọng nhất, tâm trạng của Lương Tranh cũng chẳng dễ chịu gì cho cam. Hay nói cách khác, anh coi buổi họp mặt đồng hương này là nơi giải tỏa tâm trạng, như thế còn tốt hơn so với việc ngồi ủ rũ ở trong nhà, nghĩ ngợi linh tinh.
Tại một khách sạn cao cấp ở bên tòa lầu Hồ Bắc, mọi người phải nộp lệ phí hai trăm tệ coi như vé vào cửa. Những người đồng hương vào trong đại sảnh là bắt đầu hoạt động tự do, mọi người trao đổi danh thiếp cho nhau, hàn huyên hồi lâu. Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân ngồi trong góc, ngẩng cao đầu, mắt đảo như rang lạc, quan sát mọi thứ ở dây. Bọn họ chẳng hề có ý định đi bắt chuyện với mọi người, thỉnh thoảng có vải người nhiệt tình chạy đến chào hỏi và đưa danh thiếp cho họ. Hai người họ chẳng khác gì những nhân viên phục vụ đứng ở bên ngoài, bữa tiệc có náo nhiệt đến đâu, họ cũng chỉ là những khán giả.
Những người đồng hương nói chuyện rất vui vẻ, ai cũng rất hào hứng. Hai người lần đầu tiên tham gia buổi họp mặt như thế này nên cảm thấy không quen, cứ thấy nóng ruột, bất an. Lương Tranh quyết định lấy điện thoại