Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134964

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/964 lượt.

i. Trình Triệu phú còn nói giờ anh ta và Lưu Du Hà chỉ còn nước giải tán, nói cách khác, chuyện li hôn chỉ là một sớm một chiều.
Lương Tranh khó mà tránh khỏi cảm giác thất vọng với vợ chồng họ. Ngô Hiểu Quân hay tin liền cười như mếu, nghĩ đến tình cảnh của mình, vừa lắc đầu vừa than thở: “Đúng là lòng người khó đoán!”
“Đúng là anh em tốt, giờ thì chúng ta lại giống nhau, đều là người độc thân rồi! Độc thân vẫn tốt hơn, một mình ngủ một giường, tiền của mình mình tiêu, thế là thích nhất!”
“Quan điểm của cậu có vấn đề đấy, người ta vợ con li tán, thế mà cậu lại thấy vui mừng!”
“Thôi chúng ta đừng xía vào chuyện nhà người ta nữa. Trình Triệu phú đúng là không nên đã lấy vợ rồi vẫn còn ong bướm này nọ. Nhưng Lưu Du Hà cũng có vấn đề, sao cô ta lại trút giận lên dứa bé chứ? Đứa trẻ vô tội mà! Các cụ ngày ngày mong có cháu nội ẵm bồng, thế mà cô ta dám đi phá thai, trực tiếp bóp chết hi vọng của người khác. Đúng là quá tàn nhẫn!”
“Nhưng cũng tại Trình Triệu phú sai trước cơ!”
"Quan trọng là kết hôn rồi không nên bực tức tùy tiện, hơn nữa phải biết lấy đại cục làm trọng. Mấy hôm rồi cậu với con bé đấy chơi với nhau thân thiết lắm mà? Sao giờ lại làm bộ làm tịch thế?”, Lương Tranh mỉa mai Ngô Hiểu Quân.
“Người ta đến nhà mình là khách, tôi đâu thể dửng dưng?”
“Con người cậu chẳng có nguyên tắc gì hết, bảo thủ, ngụy quân tử, giờ tôi dã nhìn rõ cậu rồi!”
“Dù sao vẫn còn tốt hơn cái loại người hai mặt như cậu!”
"Thôi được rồi, chúng ta đừng lo chuyện bao đồng nữa, chẳng khác gì mèo khóc chuột!"
Lương Tranh nói xong liền ngao ngán bỏ về phòng. Bề ngoài anh tỏ vẻ rất hài lòng với cuộc sống độc thân nhưng thực ra trong lòng đang lo sốt vó, vừa lo không biết tết này phải ăn nói thế nào với bố, lại vừa không thể chấp nhận được áp lực ngày càng nặng nề của tuổi tác và tâm lí. Anh thật sự muốn có một người bạn đời, một gia đình đầm ấm. Mấy ngày sau đó, Lương Tranh gọi cho Ngải Lựu Lựu mấy lần liền. Ngải Lựu Lựu lúc thì không nghe, lúc thì nói chuyện rất khó nghe với Lương Tranh. Lương Tranh cũng mặt dày đi tìm Ngải Lựu Lựu, nhưng lần nào cũng ủ rũ ra về. Trước khi đi anh đã cảnh cáo bản thân phải cố nhẫn nhịn, không được chống đối. Kết quả thì sao? Hai người nói chuyện với nhau chẳng quá mấy câu là lại cãi nhau. Đúng là oan gia!
***
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã đến Noel rồi. Noel cũng giống như ngày lễ Tình nhân, ở Trung Quốc đây chính là giai đoạn mua sắm tấp nập, cũng là ngày kiếm ăn của các doanh nghiệp. Đêm trước Noel, Lâm Cường lợi dụng chức vụ của mình để gọi Ngải Lựu Lựu đến phòng làm việc của mình, tặng cô một hộp sôcôla, sau đó mời cô đến quán rượu ở Hậu Hải ngồi một lúc. Ngải Lựu Lựu do dự một hồi, cảm thấy không tiện từ chối, hơn nữa giờ cô chỉ coi Lâm Cường như cấp trên, những chuyện trước đây đều đã là quá khứ, không cần phải so đo làm gì Thêm nữa bọn họ cũng chưa có chuyện gì xảy ra, cho dù từng có khởi đầu tốt đẹp nhưng hành trình còn chưa bắt đầu thì đã gặp trục trặc.
Quán rượu bật nhạc rất nhẹ nhàng, không khí ấm áp, phảng phát mùi thơm của rượu. Ngải Lựu Lựu lịch sự ngồi xuống đối diện Lâm Cường, cô uống một ngụm sô đa sau đó cúi đầu nhìn ly rượu, giả vờ như thờ ơ để che đậy sự hoang mang trong lòng. Lâm Cường đã uống ba ly rượu tây, khuôn mặt sắc cạnh của anh càng trở nên xanh xao. Anh thở dài sau đó trầm ngâm hồi lâu mới nhẹ nhàng nói: Để anh kể cho em nghe một câu chuyện, em muốn nghe không?”
Ngải Lựu Lựu gật đầu: “Ừ".
“Những năm 70 của thế kỉ trước, có một nhóm thanh niên trí thức ở Thượng Hải được cử đến một khu vực heo hút để học tập, rèn luyện. Trong đó có hai nam và một nữ, họ là bạn học của nhau, được cử đến cùng một nơi. Sau vài năm học tập và chung sống với nhau, đôi bên đã nảy sinh tình cảm sâu sắc, cả hai người đàn ông đều đem lòng yêu cô gái. Cuối những năm 70, ba người liền trở lại Thượng Hải. Mấy tháng sau, cô gái mang bầu và kết hôn với một trong hai người đàn ông đó. Nửa năm sau, người đàn ông kia nghỉ việc, đến Thẩm Quyến làm ăn. Năm năm sau, người phụ nữ ấy đã là mẹ của hai đứa con, nhưng bất hạnh thay, chồng của cô ấy đã bị tai nạn qua đời, bỏ lại ba mẹ con trên cõi đời. Người phụ nữ không nơi nương tựa ấy dẫn hai con nhỏ đến Thẩm Quyến, nương nhờ người đàn ông cô đã bỏ rơi lúc đầu. Người đàn ông ấy giờ đã có sự nghiệp nhưng vẫn chưa kết hôn, chẳng mấy chốc đã đưa người phụ nữ ấy về ở chung và đăng kí kết hôn. Người đàn ông ấy đối xử với người phụ nữ rất tốt, cũng không đối xử tệ bạc với hai đứa con của cô, nhưng đặc biệt nghiêm khắc với đứa con trai...
Nói đến đây dường như Lâm Cường rất căng thẳng, anh uống một ngụm rượu rất to rồi nhìn ra cửa sổ: “Cậu bé đó lớn lên từng ngày, lên cấp ba, ở nội trú trong trường. Một buổi chiều nọ, cậu bị ốm nên xin về nhà nghỉ ngơi, vừa mở cửa vào đã thấy em gái trốn trong góc khóc lóc... Người đàn ông kia say khướt, người toàn mùi rượu đã bất tỉnh nhân sự. Cậu bé đó cầm dao lao đến nhưng bị mẹ giữ chặt lại. Một tuần sau, ba mẹ con họ rời khỏi Thẩm Quyến, trở lại Thượng Hải. Người mẹ c