XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134962

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/962 lượt.

u Đức Tài nhả khói rồi nói: “Mấy năm nay công ty phát triển rất nhanh, bước tiến có thể nói là khá lớn, đến mức mà quản lí không nổi. Lần này chú Hoàng nghỉ việc đã để lại rất nhiều vấn đề. Lương Tranh này, cậu làm việc ở công ty cũng một thời gian rồi, cậu có nhìn nhận gì…"
Lương Tranh ngẫm nghĩ một lát rồi nói “Tôi cảm thấy chuyện này rất bình thường, công ty lớn mà, các bộ phận tăng lên, nhân lực nhiều hơn, khó mà tránh khỏi xảy ra các vấn đề rắc rối . Nhân viên rời khỏi công ty, xây dựng sự nghiệp riêng, sau đó trở thành đối thủ cạnh tranh với công ty, cướp nguồn tài nguyên của công ty... đây mới chỉ là một trong các vấn đề mà thôi.”
Lưu Đức Tài cười nói: “Đúng thế, kể từ ngày thành lập công ty tôi đã phải đối mặt với đủ các vấn đề. Cậu cảm thấy nên xử lí những tình huống đột xuất này như thế nào để giảm thiểu tổn thất cho công ty?
“Tôi thấy giám đốc Lưu đã xử lí rất ổn thỏa, giúp cho tổn thất của công ty giảm đến mức thấp nhất rồi. Trước tiên là sắp xếp các quản lí đại lí, đảm bảo công việc của các bộ phận vẫn hoạt động bình thường, ngăn chặn hiện tượng nhân viên lúng túng như rắn mất đầu. Tiếp đó lại triệu tập cuộc họp các bộ phận, ổn định lòng người, còn khơi dậy sự tích cực của nhân viên, không để khó khăn gây ảnh hưởng đến mọi người. Tôi cảm thấy phạm vi Hoa Đông vẫn rất lớn, chuyện của chú Hoàng lần này không mang tính phổ biến, không gây ảnh hưởng quá lớn!”
“Ha ha... Lương Tranh này, cậu đang nịnh tôi phải không?”
Lương Tranh nhấp một ngụm trà rồi xua tay: “Giám đốc Lưu, tôi nghĩ gì nói nấy thôi, chỉ có điều tôi cũng muốn có hai đề nghị...”
Lưu Đức Tài gật đầu: “Ừ, cậu nói đi!”
“Tôi cảm thấy tài liệu về khách hàng cần phải bảo mật, áp dụng chế độ phân công rõ ràng, không thể để ai cũng có thể tìm hiểu. Giám sát các khu vực lớn có nhiệm vụ bảo mật hồ sơ của khách hàng VIP, các quản lí đại lí nắm tài liệu các khách hàng quan trọng, nhân viên quản lí tài liệu về các khách hàng có tiềm năng. Ngoài ra, tất cả các nhân viên kể từ lúc bắt đầu đặt chân vào công ty này phải kí một bản hợp đồng bảo mật, cùng với các điều khoản hạn chế trong hợp đồng lao động, từ đó đảm bảo tư liệu của công ty không bị lọt ra ngoài, không gây tổn hại lợi ích của công ty...”
Lưu Đức Tài vỗ tay đôm đốp: "Hay lắm, hai điểm này tôi không nghĩ đến. Rất nhiều công ty đã thực hiện chế độ này, công ty chúng ta không quán triệt nên mới xảy ra chuyện lần này. Đúng là hậu sinh khả úy ! Lương Tranh này, cậu sau này tiền đồ rộng mở lắm đấy ! Tốt lắm, lát nữa tôi sẽ đưa đề xuất này lên tổng bộ công ty!”
“Giám đốc Lưu, ngài đừng khen tôi nữa, hôm qua tôi phải vào Baidu (*) mới biết đấy!”
(*) Một trang web tra cứu của Trung Quốc.






“Tốt lắm, xem ra cậu luôn quan tâm đến sự phát triển của công ty, điều đó cho thấy cậu có hứng thú với việc quản lí doanh nghiệp. Tôi từng nói với cậu rằng cậu là đối tượng bồi dưỡng quan trọng của công ty, giờ cậu đã là quản lí đại lí, hãy nắm bắt cơ hội để rèn luyện bản thân, biết đâu một ngày sẽ có cơ hội tốt. Không thể đi làm thuê cả đời, nhưng việc quản lí có thể học cả đời, dùng cả đời ! Đợi khi nào lên được bậc quản lí rồi, cậu sẽ phát hiện cách nhìn nhận vấn đề của mình trước đây rất nông cạn. Những xuất phát điểm khác nhau sẽ dẫn đến một cảnh giới khác nhau, chỉ có đứng cao mới nhìn được ra xa. Cái bộ phận marketing này cần cậu phải đổ nhiều tâm huyết lắm, công ty tin tưởng cậu, tôi cũng tin tưởng cậu. Có vấn đề gì nhất định phải chịu khó hỏi, hỏi tôi, hỏi các quản lí của các bộ phận khác cũng được. Nhất định phải tin tưởng vào bản thân, biết chưa?”
“Cám ơn giám đốc Lưu, tôi sẽ cố gắng hết sức!”
Lưu Đức Tài đứng dậy, siết chặt tay Lương Tranh: “Lát nữa công ty mở cuộc họp, tôi phải đi đây. Cậu về trước đi, lát nữa tôi bảo thư kí Tống gửi cho cậu mấy cuốn sách về quản lí nhé! Công việc của bộ phận này rất vất vả, tôi thay mặt công ty cảm ơn cậu !”
Lương Tranh vội vàng đứng thẳng dậy: “Không vất vả đâu ạ, cảm ơn sự tín nhiệm của công ty và của giám đốc, cũng xin cám ơn sự quan tâm và cổ vũ của mọi người!”
“Cậu lại khách sáo với tôi rồi , mau đi làm việc đi!”
Trình Triệu phú hay tin mất con liền tức phát điên, tuyên bố sẽ li hôn với Lưu Du Hà. Bố mẹ Trình Triệu phú biết chuyện này cũng vô cùng tức giận, mắng Lưu Du Hà quá ư tùy tiện, không có trách nhiệm, lớn thế rồi mà chẳng khác gì trẻ con. Lưu Du Hà bị nhiều người chỉ trích, tức giận bỏ về nhà mẹ. Trình Triệu phú thực hiện chiến tranh lạnh, không thèm đếm xỉa gì đến Lưu Du Hà. Anh ta chỉ mong Lưu Du Hà biến khỏi tầm mắt của mình, vì vậy đương nhiên chẳng có lí nào anh ta lại chủ động đi đón Lưu Du Hà.
Trong tình trạng “vô chính phủ” kiểu này, Trình Triệu phú đã thuê một căn hộ cạnh trường của Từ Tịnh để chơi trò sống thứ. Hai ngày sau, Trình Triệu phú nhận được điện thoại của Lương Tranh, Lương Tranh hỏi hai người bọn họ giờ thế nào rồi. Trình Triệu phú hùng hồn kể chuyện trong điện thoại, còn đắc chí nói cuối cùng mình cũng được tự do rồ