Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường
Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134958
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/958 lượt.
hăm chỉ làm việc, tự mở một công ty thương mại, làm ăn càng lúc càng phát đạt; cậu bé nỗ lực học tập rồi ra nước ngoài du học; em gái học đến cấp ba thì thôi học, nhà trường nói cô yêu một nữ sinh khác trong trường nên bị buộc thôi học. Một hôm, người con trai ấy phát hiện mẹ mình vẫn còn qua lại với người đàn ông kia. người con trai truy hỏi, người mẹ buộc phải kể lại toàn bộ sự thật. Bà ấy nói với con trai rằng, tiền mở công ty của bà, rồi cả tiền cho con trai đi du học đều là do người đàn ông ấy cho. Chàng trai không muốn dùng tiền của người đàn ông ấy nên quyết định đi làm thêm ở một cửa hàng đồ ăn nhanh, nhưng người mẹ nói người đàn ông ấy mới chính là bố đẻ của anh... Chàng trai không thể chấp nhận được chuyện này, từ đó mắc phải bệnh trầm uất, cần phải đi khám bác sĩ tâm lí định kì. Mặc dù căn bệnh đã được kiểm soát, nhưng anh vẫn không tin vào tình thân, tình yêu, anh bắt đầu coi thường cuộc đời, coi chuyện tình cảm như trò đùa...”
Lâm Cường lại uống một ngụm rượu nữa, nhìn vào Ngải Lựu Lựu đang cúi đầu ngồi trước mặt, tiếp tục nói: “Cho đến một ngày, một cô gái đơn giản, dũng cảm và đáng yêu xuất hiện trước mặt anh. Cô thẳng thắn, lương thiện, không hề e dè trước anh. Cô giống như một mũi dao xuyên thẳng vào đáy sâu trái tim anh, bắt đầu thay đổi những suy nghĩ thâm căn cố đế trong anh. Chỉ có điều cuối cùng anh vẫn đánh mất cô gái ấy, bởi vì một số hành vi không tốt của anh trước đây... Câu chuyện đã kết thúc. Thực ra anh không giỏi kể chuyện, đây là lần đầu tiên anh kể chuyện này với người khác. Anh xin lỗi vì đã lãng phí thời gian quý báu của em!”
Kế xong câu chuyện, Lâm Cường như trút được gánh nặng trong lòng, cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Thấy Ngải Lựu Lựu vẫn còn ngồi ngây ra không nói năng gì, anh cười bảo: “Đi thôi, anh đưa em về!”
Lâm Cường bắt một chiếc ta xi, mở cửa xe, lịch sự mời Ngải Lựu Lựu lên trước, sau đó ngồi lên ghế phía trước, nói với lái xe: “Phiền anh cho đến khu đô thị Quốc Mỹ!”
Xe dừng lại ở cổng khu đô thị Quốc Mỹ, Ngải Lựu Lựu đang chuẩn bị xuống xe thì Lâm Cường gọi cô lại, lấy ra một cái túi Burberry kiểu mới: Tặng em nhân ngày Noel. Hi vọng em sẽ thích!”
Ngải Lựu Lựu ra sức lắc đầu: “Xin lỗi, em không thể nhận được, hôm nay em đã nhận được một món quà Noel tuyệt vời nhất rồi. Em chúc phúc cho ba mẹ con trong câu chuyện, hi vọng họ mãi mãi hạnh phúc, vui vẻ!”
Ngải Lựu Lựu nói rồi liền sải bước đi về phía khu đô thị, chỉ sợ mình không thể kiềm chế được. Lâm Cường dõi mắt nhìn theo, cho đến khi cái bóng của Ngải Lựu Lựu khuất vào bóng tối. Anh mỉm cười, khẽ nói "Cảm ơn”, sau đó ngồi vào xe...
Ngày lễ Noel, Ngô Hiểu Quân, Lương Tranh, Trình Triệu phú lại tụ tập, chỉ có điều lần này không phải đi đánh bi da, cũng không phải đi ăn đồ nướng, đích đến của họ là quán rượu Tứ Huệ. Lần tụ tập này do Trình Triệu phú khởi xướng, anh ta nói năm mới sắp đến rồi , phải tiễn cái cũ đi, đón cái mới đến, mọi người có thể thả lỏng bản thán, giải tỏa đôi chút cho nhẹ nhõm. Nhân viên phục vụ đưa họ lên một căn phòng trên tầng ba. Căn phòng không rộng lắm, nhưng được trang hoàng rất xa hoa, nhìn qua là biết những căn phòng thế này không chỉ có hiệu ứng âm thanh chuẩn mà còn có khả năng cách âm cực kì tốt.
Trình Triệu phú gác chân lên bàn, đón lấy cuốn menu mà phục vụ đưa cho, gọi món, sau đó nhìn Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân nói: “Sao mặt ai nấy đều dài như cái bơm thế? Đi ra ngoài chơi phải vui vẻ mới phải chứ? Tôi đây sắp li hôn rồi, ấy thế mà còn lạc quan đối mặt với cuộc đời, hai người các cậu không thể vui vẻ lên chút sao?”
"Định li hôn thật sao?” Ngô Hiểu Quân nhìn Trình Triệu phú bán tín bán nghi.
Trình Triệu phú mang thuốc ra, lấy một điếu ngậm vào miệng: “Chỉ đợi Lưu Du Hà kí vào đơn nữa là xong. Nhưng cô ta vẫn đợi tôi hồi tâm chuyển ý.”
Ngô Hiểu Quân cũng châm một điếu thuốc: “Có c., ông già cậu còn lâu mới đồng ý!”
"Thôi đi, chúng ta đến đâu đây phải để bóc mẽ nhau ra. Thôi cạn ly, vì tự đo, vì kiên cường!”, Trình Triệu phú nâng cốc: “Cạn ly, vì cuộc hôn nhân chết tiệt!”
“Cạn ly, vì tình bạn chết tiệt!”
“Cạn ly, vì cuộc đời chết tiệt!”
Ba gã đàn ông ngồi uống rượu, tán phét một hồi rồi bắt đầu hát hò. Ba người hát toàn những bài cũ rích, dường như muốn dùng cuộc tụ tập này để làm thuốc chữa lành vết thương lòng. Lúc Ngô Hiểu Quân đang có sức gào thét thì đột nhiên ba cô gái đầu đội cái mũ sừng tuần lộc (*) bước vào. Ngô Hiểu Quân tưởng là công chúa DJ của quán bar, cảm thấy vô cùng căng thẳng, đến nỗi hát lạc cả điệu, về sau còn nghẹn lời không hát nổi.
Một trong số ba cô mặc quần áo đỏ ngồi xuống bên cạnh Trình Triệu phú. Anh ta vòng tay ôm nghiến lấy eo cô gái, còn thích thú hôn cô ta một cái thật kêu... Hai cô còn lại, một cô cao, một cô thấp, một gầy một béo đều mặc áo khoác màu đen, sau khi ngọt ngào “Chào anh Huy”, họ liền ngồi xuống ghế. Trình Triệu phú đứng dậy giới thiệu từng người một. Cô gái mặc áo đỏ chính là Từ Tịnh mà anh đã dẫn đến lần trước, chỉ có đ