Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134949
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/949 lượt.
mà thôi! Tôi hi vọng các ngài sớm bắt được những kẻ phạm pháp tuyệt đối đừng để những con sâu này làm rầu nổi canh.”
Người đàn ông trung niên gật đầu với Lưu Đức Tài rồi nhìn sang Lương Tranh: “Đồng chí Lương, hai người này vốn là đồng nghiệp của anh, các anh cùng một bộ phận, quan hệ rất thân thiết. Tôi hi vọng anh phối hợp với chúng tôi, có thông tin gì lập tức thông báo với chúng tôi!”
Lương Tranh cuối cùng cũng tìm ra đáp án, Hướng Lệ lấy danh nghĩa của công ty để làm ăn riêng ở bên ngoài, có cô ta hối lộ Cục trưởng Cục Giáo dục, mà giờ Cục trướng bị bắt, nhân viên điều tra đã lần theo dây mơ rễ má để tìm đến công ty. Lưu Đức Tài lúc này mới biết Hướng Lệ và chú Hoàng giở trò, nhưng Hướng Lệ đã rời khỏi công ty mất rồi. Bởi vì trước đó anh với Hướng Lệ là đồng nghiệp, lại có quan hệ mật thiết với chú Hoàng, giờ lại đảm nhiệm chức vụ quản lí nên công ty mới đẩy vấn đề hóc búa này cho anh.
Lương Tranh ngẫm nghĩ một hồi, thấy đỡ hoang mang hơn liền nói: “Nếu như chỗ sách báo này là của công ty chúng tôi bán, chúng tôi sẽ thẳng thắn thừa nhận, gánh vác mọi trách nhiệm hình sự. Nhưng công ty chúng tôi chỉ bán phần mềm camera, mà giá cả lại rất hợp lí, ngoài việc mời khách hàng đi ăn cơm thì tuyệt đối không có hành vi hối lộ. Chuyện này các ngài có thể kiểm tra ghi chép thu chi của công ty, mà ban nãy giám đốc Lưu cũng đã nói rồi đấy ạ. Còn về hai nhân viên của bộ phận chúng tôi, hiện giờ họ đã nghỉ việc, công ty cũng đang tìm họ đây. Nếu như bọn họ có liên hệ với tôi hoặc giả công ty tìm thấy họ, tôi nhất định sẽ nhanh chóng thông báo cho các ngài, phối hợp với các ngài phá án!”
Người đàn ông trung niên đứng dậy: “Hôm nay điều tra đến đây thôi, hãy để lại cách thức liên hệ với anh cho chúng tôi, nhớ mở máy hai tư giờ mỗi ngày. Ngoài ra, trong thời gian này cậu không được rời khỏi Bắc Kinh, bắt buộc phải phối hợp điều tra với chúng tối, cậu biết chứ?"
Lương Tranh cũng đứng dậy, cười nói: “Ok, ngài cứ yên tâm, tôi gần đây chẳng đi đâu hết!”
Lưu Đức Tài vẫy tay gọi Tiểu Trương: “Tiểu Trương, cô gọi điện đến khách sạn đặt ba phòng. Ngoài ra, thông báo cho lái xe Vương đến trước cửa công ty chờ chúng tôi! Làm mau đi!”
***
Lúc Lương Tranh về đến khu đô thị Quốc Mỹ đã là hơn mười giờ, trên đường về anh cứ nghĩ mãi không biết có nên gọi điện cho chú Hoàng không. Về đến nhà, anh nằm ì trên ghế chẳng muốn động đậy, cảm thấy toàn thân mệt lả. Ngô Hiểu Quân từ trong nhà vệ sinh đi ra, thấy Lương Tranh nằm im lìm trên ghế liền tò mò hỏi:
“Kết thúc cuộc hẹn rồi à?”
“Kết thúc rồi !”
“Với ai thế? Ngải Lựu Lựu à?”
Lương Tranh cười như mếu: “Mấy anh cảnh sát!”
Ngô Hiểu Quân bật nảy lên: "Người anh em, cậu bi tình nghi à? Có phải tại vì gửi mấy thứ linh tinh trên mạng không?”
“Tôi có điên thế không? Một đồng nghiệp làm ăn riêng ở bên ngoài làm chuyện mờ ám. Khách hàng bị tóm rồi, công an lần theo manh mối tìm đến công ty, công ty lại gọi đến tôi!”
“Tìm cậu làm gì?”, Ngô Hiểu Quân vẫn chưa hiểu.
"Đây là đồng nghiệp cùng bộ phận với tôi, hơn nữa quan hệ cũng khá thân thiết. Giờ tôi lại là quản lí của bộ phận, có trách nhiệm liên đới, cậu hiểu chưa hả?”
“Ờ, thăng quan tiến chức rồi đấy, cần phải chúc mừng thôi! Hay là gọi Trình Triệu phú qua đây tụ tập đi !”
“Là thưởng đại lí đấy, cậu có hiểu không? Gần đây bộ phận xảy ra một đống rắc rối, cần một người đứng mũi chịu sào,it\'s me!“
“Hiểu rồi, cậu thành kẻ chịu tội thay rồi ! Vậy sao họ không bắt cậu?”
“Cậu mong tôi bị tóm à?”
Ngô Hiểu Quân cười: “Không phải, tôi cứ mong được đi thăm tù, viết một cuốn tiểu thuyết có đề tài về nhà tù, nhưng khổ nỗi không có cơ hội!”
“Cậu cứ phạm cái tội gì đi, vào tù ngồi chục năm là được ngay mà, sau đó viết một cuốn tiểu thuyết về những ngày trong tù. Nói như cách các nhà văn vẫn nói thì đó chính là đích thân trải nghiệm cuộc sống đấy!”
“Đợi hôm nào tôi muốn giết cậu hẵng hay!”
“Được thôi, tôi đợi cậu tự chui đầu vào rọ...”
Lương Tranh trằn trọc mãi không ngủ được, cảm thấy cần phải gọi cho chú Hoàng. Anh gọi điện đi nhưng chú Hoàng đã tắt máy.
Thứ hai, Lưu Đức Tài lại gọi Lương Tranh đến phòng làm việc. Ông ta chỉ vào cái sôpha bèn cạnh, bỉo Lương Tranh ngồi xuống rồi thở dài: “Cũng may chưa xảy ra chuyện lớn. Cái cô Hướng Lệ này thật là ghê gớm! Mà cậu nói cái ông Hoàng này cũng thật là, không biết quản lí nhân viên, để cho cô ta lộng hành như vậy!
“Giám đốc Lưu, con dấu của công ty chẳng nhẽ không được giao cho một người chuyên bảo quản hay sao?”
"Có chứ, chỉ có điều thỉnh thoảng các trưởng phòng lại lấy đi giải quyết công chuyện, thế nên mới không thể kiểm soát được, bị kẻ xấu lợi dụng...”
“Chẳng trách mà Hướng Lệ mới lợi dụng kẽ hở này để làm việc xấu, cô ta thông minh thật!”
Lưu Đức Tài gật đầu: “Hướng Lệ đã nghỉ việc rồi, chúng ta cũng chẳng có bằng chứng gì, nếu như là người khác mạo danh công ty ta để làm bậy thì sao? Hơn nữa nếu điều tra ra là người của công ty ta có hành vi hối lộ