Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh
Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134938
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/938 lượt.
ế nhỉ?”
Lương Tranh cười: “Cứ nghĩa đến em sắp ra nước ngoài là anh lại thấy xót xa, có lẽ là do không nỡ xa em!”
“Đừng xót xa, không biết chừng em lại không đi được ấy. À phải rồi, anh giúp em tìm xem ở quanh khu đô thị Quốc Mỹ có chỗ nào cho thuê phòng ngắn hạn không, em không thích ở trong khách sạn. Ở chung cũng được, chỉ cần là con gái, ăn ở sạch sẽ là được...”
Lương Tranh nhớ lại lần trước Chung Hiểu Huệ nói muốn chuyển sang khu mình ở liền gật đầu: "Ừ, đợi lát nữa anh về hỏi giúp em. À phải rồi, phòng em có máy tính không?”
"Không có, mà em cũng không muốn dùng!”
“Ờ, nếu muốn dùng thì cứ nói, anh sẽ cho em mượn!”
"Đừng có quan tâm em đến thế, anh cứ như vậy em lại không nỡ đi đâu!”
“Vậy thì đừng đi!”
“Ha ha...”
Thang máy mở ra, Chung Hiểu Huệ đi vào bên trong, quay lại chào Lương Tranh, Lương Tranh cũng vẫy tay chào tạm biệt cô. Thang máy đóng lại, Lương Tranh vẫn còn chưa định thần lại. Nếu như giờ anh giữ lại, có lẽ cô sẽ cân nhắc. Nhưng lí do là gì? Lương Tranh không thể nghĩ ra.
Về đến nhà, Lương Tranh liền bật máy tính tìm kiếm thông tin cho thuê nhà, chẳng có cái nào phù hợp với yêu cầu của Chung Hiểu Huệ cả. Lương Tranh sang bên phòng bên, thấy Ngô Hiểu Quân đang ngồi lì trước bàn máy tính viết lách gì đó, nhìn kĩ hóa ra dang viết một cuốn tiểu thuyết mới. Ngô Hiểu Quân phát hiện Lương Tranh đứng sau lưng liền ngẩng phắt đầu lên, tắt file đi rồi lạnh lùng hỏi: “Làm gì thế?”
“Cậu có nhiều bạn bè quanh đây, cậu giúp tôi hỏi xem có phòng cho thuê không, tốt nhất là cho thuê trong thời gian ngắn, ở chung cũng được, chỉ cần người đó là nữ và ở sạch là được...”
"Cậu định chuyển ra ngoài, thích sống thử hả?”
“Tôi đâu nỡ rời xa cậu, tôi tìm giúp Chung Hiểu Huệ thôi...”
"Trên bảng thông báo của khu đô thị nhiều lắm, cậu ra đó xem thử...”
Ngô Hiểu Quân tỏ vẻ dửng dưng chẳng liên quan đến mình, ngạo nghễ nhìn Lương Tranh. Lương Tranh định xỉa xói vài câu nhưng nghĩ lại thấy cũng không cần thiết, chuyện tìm nhà quan trọng hơn nên thôi. Lương Tranh không biết tại sao giờ anh cứ thấy mình như mắc nợ Chung Hiểu Huệ, lần này cô định ra nước ngoài là do mình dồn ép, không làm chút gì cho cô ấy trong lòng không thể thanh thản được.
Lương Tranh đến trước bảng thông báo của khu đô thị dùng điện thoại để chiếu sáng, đúng là có rất nhiều quảng cáo cho thuê nhà, còn có vài thông báo bán nhà nữa. Chỉ có một tờ quảng cáo cho thuê nhà ở chung đập vào mắt Lương Tranh, anh lần theo phương thức liên hệ in trên tờ thông báo rồi ấn số điện thoại liên lạc để gọi, đột nhiên trên máy hiện ra ba chữ "Ngải Lựu Lựu”, Lương Tranh thừ người, anh đang định cúp mấy thì Ngải Lựu Lựu đã nghe: “Này họ Lương kia, lại có chuyện gì nữa thế!”
“Là như thế này, tôi tìm phòng cho một người bạn, vừa hay nhìn thấy quảng cáo cô dán trên bảng tin...”
“Ờ, có phù hợp với yêu cầu của tôi không?”
“Phù hợp thì có phù hợp...”, Lương Tranh không thể tưởng tượng ra cảnh Chung Hiểu Huệ và Ngải Lựu Lựu ở chung với nhau sẽ như thế nào.
“Được rồi , ngày mai dẫn cô ấy đến cho tôi xem mặt.”
Lương Tranh dang định nói người muốn thuê nhà là Chung Hiểu Huệ thì Ngải Lựu Lựu đã cúp máy mất rồi . Hài, nói cúp là cúp liền, chẳng nể nang ai hết! Lại còn xem mặt nữa chứ, cứ làm như mình là bà tướng không bằng. Lương Tranh ơi là Lương Tranh, mày rời xa Ngải Lựu Lựu là không sống tiếp được hay sao? Lương Tranh cảm thấy tức phát điên lên, giơ tay giật phăng tờ quảng cáo cho thuê nhà ở của Ngải Lựu Lựu. Ngải Lựu Lựu càng không để ý đến Lương Tranh, Lương Tranh càng tức giận, mà càng tức giận thì anh càng muốn chứng tỏ bản thân.
Trên đường về nhà, Lương Tranh cứ ngẫm nghĩ mãi không biết có nên nói cho Chung Hiểu Huệ biết không? Lẽ nào để cho hai người họ ở chung thật? Hay là để tự họ quyết định? Chung Hiểu Huệ muốn ở chung với Ngải Lựu Lựu hay không đấy là chuyện của cô ấy, còn Ngải Lựu Lựu có đồng ý cho Chung Hiểu Huệ ở chung không cùng chẳng liên quan gì đến mình. Bản thân mình chỉ là làm theo tinh thân “vì dân phục vụ” mà thôi.
Sáng hôm sau, khoảng hơn mười giờ, Lương Tranh liền gọi điện cho Chung Hiểu Huệ, nói là dã tìm được nhà, nhưng đối tượng ở chung lại là Ngải Lựu Lựu. Nào ngờ Chung Hiểu Huệ vô cùng hào hứng, còn nói trưa nay sẽ đi “ứng tuyển” ngay. Chung Hiểu Huệ dường như hoàn toàn không hay biết mối quan hệ mập mờ của Lương Tranh và Ngải Lựu Lựu, vì vậy năm lần bảy lượt nhờ anh đi cùng. Kết quả này có hơi nằm ngoài dự đoán của Lương Tranh anh lo Ngải Lựu Lựu sẽ không nể mặt mình, đến lúc ấy mình sẽ phải chịu áp lực từ cả hai phía, không biết lấy lòng bên nào. Những chuyện nguy hiểm như thế này, Lương Tranh tuyệt đối không làm.
Ngô Hiểu Quân nghe Lương Tranh kể khổ xong, không những không đồng tình mà còn cười hô hố: “Không phải cậu bị mấy gã police lần trước dọa cho sợ mất vía rồi đấy chứ? Cậu dám sắp xếp cho người tình và người yêu ở chung dưới một mái nhà à?”
“Cái gì mà người tình với người yêu chứ, tôi lăng nhăng đến thế