Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trai Thừ Gái Ế

Trai Thừ Gái Ế

Tác giả: Tưởng Cẩn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 134948

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/948 lượt.

thì ta cũng khó mà tránh khỏi liên lụy, dù gì thì lúc xảy ra vụ này, Hướng Lệ vẫn là nhân viên của công ty ta mà! Vì vậy chuyện này chúng ta cần dè chừng, cái gì cần phối hợp thì mới phối hợp, cậu hiểu chứ? Thôi được rồi, cậu đi làm việc trước đi!”
***
Trong phòng tài vụ, mọi người đang bận tối mắt tối mũi. Ngải Lựu Lựu nhìn khắp lượt mọi người rồi thở dài: “Đúng là số khổ! Trước đây còn có người mà nói chuyện, giờ thì cô độc một mình. Cả căn phòng trống rỗng, nhỡ mà có chuyện gì cũng chẳng có ai mà gọi xe cấp cứu cho..."
“Vậy thì thuê bớt đi, vừa tiết kiệm được ít tiền, lại có bạn ở chung!”, Trâu Huệ đưa ra đề xuất mang tính thực tiễn cho Ngải Lựu Lựu.
“Tìm rồi, nhưng chẳng có ai thuận mắt cả, cứ thấy không hợp!"
Đàm Hiểu Na cười: “Có phải là tìm bạn trai đâu mà còn chọn tới chọn lui. Nói đi cũng phải nói lại, muốn tìm một người vẹn toàn như tôi thật chẳng dễ dàng gì!”
Ngải Lựu Lựu bĩu môi nói: “Xí, còn dám mở miệng nói nữa à, nói đi là đi, đúng là đồ háo sắc quên bạn!”
Trâu Huệ cười: “Chị Ngải, em thấy chị tìm bạn trai về ở chung cho xong, phí công sức như thế làm gì?"
“Ý kiến này có tính khả thi đấy!”, Chu Tường Linh cười ha ha.
“Hay Trâu Huệ, em chuyển đến ở cùng đi!”, Ngải Lựu Lựu nói.
Trâu Huệ lập tức xua tay: “Không được, em đang ở chung với bạn học đại học rồi, bọn em không thể bỏ rơi nhau như thế. Đương nhiên em cũng không thể bắt cá hai tay được...”
Chu Tường Linh đứng dậy, có ý làm vẻ nghiêm nghị, sau đó đến trước bàn Ngải Lựu Lựu: “Tôi có một cách này vẹn cả đôi đường...”, thấy mọi người đều dang nhìn mình, Chu Tường Linh đắc chí nói: “Chuyển đến ở nhà giám đốc Lâm, thế là tiết kiệm được tất. Hơn nữa, không thả mồi thì làm sao bắt được cá, phụ nữ sớm muộn gì cũng phải có một ngày như vậy. Chỉ cần vì hạnh phúc, có chủ động một chút cũng đâu có gì quá đáng!"
Trâu Huệ nói: “Hài, sếp à, không được rồi, hai người họ đã sớm đôi người đôi ngả rồi!"
Chu Tường Linh trợn tròn mắt: “Chia tay rồi á?
Đàm Hiểu Na gặt đầu: "Chia tay rồi !”
Chu Tường Linh lắc đầu: "Thật không thể tin nổi! Cưng à, em sẽ hối hận đấy! Cứ nhìn chị đây này, thảm cảnh...”
Cả ba người đều im lặng không nói, chỉ biết vùi đầu vào công việc. Ai cũng biết Chu Tường Linh nổi tiếng giỏi kể khổ, đầu tiên là kể lể những ấm ức cô ta đang phải chịu đựng, sau đó dẫn dắt mọi người quay lại với thời thanh xuân tươi đẹp của mình. Nói đến chỗ nào xúc động, Chu Tường Linh còn rơi lệ, người khác lại phải chia khăn giấy ra an ủi cô. Cứ mỗi lần như thế là lại hơn tiếng đồng hô, người khác có muốn làm việc gì khác cũng không được. Đến giờ cơm, mọi người còn phải móc tiền túi mời cô ta ăn một bữa ngon lành, vừa ăn vừa an ủi cô ta. Bọn Ngải Lựu Lựu đều từng trài qua chuyện này rồi nên ai cũng sợ, vì vậy chẳng ai dám tiếp lời, ai cũng cúi đầu giả bộ như không nghe thấy.
***
Buổi trưa, Lương Tranh ăn xong, đang chuẩn bị nằm bò ra bàn mấy tính đánh một giấc thì điện thoại đổ chuông, là một số lạ, chuông đổ đến lần thứ hai thì Lương Tranh nhấc mấy: “Ai đấy?”
“Chú Hoàng đây!”
"Sao chú lại đổi số rồi ? Sếp à, chú suốt ngày xuất quỷ nhập thần như thế không phải là để trốn tránh trách nhiệm đấy chứ?”
“Công ty mình giở trò sau lưng, cho người điều tra tài khoản của tôi, công ty tôi không làm sao hoạt động được. Hướng Lệ tuần trước đã về quê rồi, giờ không liên lạc được với cô ta nữa. Hài, nhiều chuyện quá đi mất! Dạo này công ty có động tĩnh gì không?”
Lương Tranh thở dài: "Hướng Lệ làm việc riêng ở bên ngoài, mả khách hàng đó lại bị bắt, Cục Công an đã tìm đến công ty rồi. Cháu cảm thấy cô ta cũng to gan thật, chỉ biết ham hố cái lợi trước mắt, chú phải tỉnh táo một chút, đừng để cô ta dắt mũi đấy …”
"Có mấy khoản tiền chú nhờ cô ta đi lấy hộ, cô ta cứ nói là khách hàng đang kẹt tiền, nhưng hôm qua chú gọi điện hỏi khách hàng thì họ bảo họ đã chuyển khoản cho bọn chú từ lâu rồi...”
“Vậy chú định làm thế nào?"
"Được đến đâu hay đến đó, nếu lần này mà thất bại thì chú chính thức nghỉ hưu, đóng cửa viết sách, thế mới có cái để mà ăn nói với chính mình!”
“Đâu cần thiết phải bi quan như vậy, càng vấp váp nhiều thì càng thêm kinh nghiệm mà! Có việc gì cháu có thể giúp, chú cứ nói, cháu sẽ cố hết sức!"
“Ha ha, cảm ơn cậu, Lương Tranh! Thôi được rồi , tôi có việc phải đi, tôi sẽ liên lạc với cậu sau nhé!”
Cúp điện thoại, Lương Tranh nhớ lại cảnh ngộ Hướng Lệ từng gặp phải với những hành vi của cô ta hiện giờ, tâm trạng càng thêm phức tạp. Cuộc sống giống như một cái lò nung, có người thì tan chảy rồi chìm xuống, nhưng cũng có người sẽ trở thành phượng hoàng, tái sinh cùng với ngọn lửa. Đây chính là sự may mắn và bất hạnh của cuộc đời.






Một chiều thứ sáu, tiểu thuyết của Ngô Hiểu Quân nhận được sự chấp thuận của nhà xuất bản, họ yêu cầu anh phải nhanh chóng chỉnh sửa và hoàn tất bản thảo, cố gắng để có thể xuất bản vào cuối năm 2010. Ngô Hiểu Quân đã mong chờ tin này từ lâu, nhưng chẳng hiểu sao sau khi nghe được tin này