Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/946 lượt.
cũng không phấn khởi như anh đã tưởng, ngược lại còn thấy ủ dột hơn. Thay vì nói mình viết ra cuốn tiểu thuyết này, cứ nói rằng chính cảnh thất tình, cuộc đời bi kịch của mình đã háa thân thành cuốn tiểu thuyết này thì hơn.
Ngô Hiểu Quân về đến nhà; nói cho Lương Tranh biết chuyện tiểu thuyết của mình sẽ được xuất bản. Lương Tranh thấy Ngô Hiểu Quân mặt mày ủ dột, ngạc nhiên hỏi: “Sao thế nhà văn cậu trở nên điềm đạm từ khi nào vậy hả? Viết về mấy chuyện lặt vặt giữa cậu và Đàm Hiểu Na hả?”
Ngô Hiểu Quân than thở: “Tôi thà không được xuất bản cuốn tiểu thuyết này còn hơn là phải chịu cảnh ngộ này. Lúc nào tôi cũng nghĩ hồi đầu mình không nên bỏ cuộc, giờ nghĩ lại mới thấy đau xót..”
“Đã là quá khứ rồi, giờ cô ấy đang sống rất hạnh phúc, chẳng phải như vậy là quá đủ hay sao? Yêu một người không nhất thiết phái có được người ấy. Chẳng phải cậu đã từng nói vậy sao?”
Ngô Hiểu Quân khẽ cười: “Kì thực tôi không cao thượng được như vậy đâu. Nhưng cậu nói cũng đúng, cô ấy vui là được rồi.”
“Vâng, nghe nói anh ta từng sống ở nước ngoài nhiều năm, em muốn nhờ anh ta tư vấn một chút...”
“Anh sẽ phụ trách việc mang hình và số điện thoại của anh ta đến cho em, em thấy sao?”
“Ha ha, em sẽ đợi!”
Cúp điện thoại, Lương Tranh liếc Ngô Hiểu Quân đang ngồi trầm ngâm trên ghế, hỏi: “Đi ăn không?”
“Không, chẳng muốn ăn. Ban nãy là núi băng gọi đến à?”
“Ừ, cô ấy muốn ra nước ngoài, đến đây giải quyết vài thủ tục có liên quan”.
“Sao cậu không giữ người ta lại, có thể ra nước ngoài chỉ là giả, sà vào vòng tay cậu mới là thật đấy!”
“Cứ để lại trí tưởng tượng phong phú ấy mà viết tiểu thuyết đi, tôi té trước đây... à phải rồi , cậu có biết số điện thoại của cái gã Lâm Cường không?"
Ngô Hiểu Quân tỏ vẻ bất cần: “Làm sao tôi biết được số điện thoại của gã nhà giàu ấy?”
“Ngô Hiểu Quân, cậu thật là đểu cáng, trước đây lúc còn qua lại với Đàm Hiểu Na, cậu lịch sự gọi người ta là phó tổng Lâm, giờ đường ai nấy đi rồi liền lộ ngay bộ mặt thật, bảo người ta là gã nhà giàu luôn!”
“Cái này gọi là thức thời đấy..."
Lương Tranh đành phải gọi điện hỏi Ngải Lựu Lựu. Gọi đến hai lần mà Ngải Lựu Lựu không chịu nhấc máy. Sao cái người này lại như vậy cơ chứ? Lương Tranh cố gắng chế ngự nỗi bực bội trong lòng, gọi thêm lần nữa, lần này Ngải Lựu Lựu mới chịu nghe.
"Không muốn nghe điện thoại của anh thì em cũng phải nói với anh một tiếng chứ?”
“Nực cười, không nghe điện thoại không phải vì không muốn nói chuyện với anh sao, thế thì anh còn muốn tôi nói cái gì?”
“Sao anh có thể thích nói chuyện với em đến thế cơ chứ?”
"Anh tự hỏi bản thân đi, trên đời sao có người nông cạn thế không biết?"
Nội tâm Lương Tranh đang thấy rất mâu thuẫn, anh có nên phản kích không? Hay là lì mặt nịnh nọt cô ấy? Thôi bỏ đi, nhẫn nhịn một chút thì hơn, chuyện nhỏ mà không nhịn được thì làm sao làm nên chuyện lớn? Trước đây bản thân mình quá tùy tiện, chẳng buồn nể mặt người ta, cứ chỉ biết cãi nhau cho sướng miệng thôi. Kết quả thì sao, toàn không có duyên với người đẹp, đến giờ vẫn một mình một bóng. Lương Tranh bình tĩnh lại, dịu giọng nói: “Thực ra hôm nay làm phiền em là vì có việc quan trọng, có người muốn hỏi em số điện thoại của Lâm Cường. Mong em nói cho anh biết, anh cảm ơn trước nhé!“
“Hơ, tôi xóa đi mất rồi!"
“Vậy nhờ em hỏi những người khác giúp anh, sau đó nói cho anh biết nhé, cảm ơn!”, Lương Tranh hết mực nhún nhường.
"Ghi này, tôi chỉ đọc một lần thôi đấy, 139...”
Buổi tối, tại cao ốc Lam Đảo, Lương Tranh gặp Chung Hiểu Huệ ở một nhà hàng chuyên các món ăn tây. chung Hiểu Huệ vẫn xinh đẹp như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn bị lạnh đến mức đỏ ủng lên. Chung Hiểu Huệ ăn mặc chẳng khác gì một minh tinh, áo khoác lông màu đen, chiếc quần bò bó sát cùng đôi bốt nhung màu nâu... rất tuyệt! Hai người ngồi xuống một cái bàn ở sát cửa sổ trên tầng. Nhân viên phục vụ mang menu đến, Chung Hiểu Huệ chẳng chút khách sáo, gọi liền mấy món ngon. Chung Hiểu Huệ thấy Lương Tranh chăm chú nhìn mình liền lên tiếng: “Anh đừng có nhìn em như vậy, em đói rồi đây!”
Lương Tranh cười: “Nhìn em là anh no rồi, em càng ngày càng xinh đẹp!"
“Vậy tí nữa anh đừng có mà ăn nữa!”
“Không, phải ăn cả thịt cả rau chứ, anh vừa ăn vừa nhìn em..."
Mặt Chung Hiểu Huệ đỏ bừng lên, cô cười gượng gạo rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc này ánh nến bên ngoài cửa sổ rất rạng rỡ. Cây thông Noel nghiêng về một bên, những món đồ trang trí trên cây thông khẽ đung đưa, trong không khí phảng phất chút hơi thở của năm mới.
Bữa tối kết thúc, Lương Tranh tiễn Chung Hiểu Huệ về khách sạn. Vừa đi đến đại sảnh, nhân viên phục vụ đi lại gần, mỉm cười nói: “Thưa anh, xin hỏi anh chị đã đặt phòng chưa ạ?"
Chung Hiểu Huệ lập tức xua tay, giải thích: “Bạn tôi chỉ tiễn tôi đến đây thôi, tôi đã đặt phòng rồi , 708”.
Hai người mỗi người một tâm sự, đi vào bên trong. Lương Tranh ấn thang máy: “Anh không lên đâu, em nghỉ ngơi sớm đi nhé! có chuyện gì cứ gọi cho anh, anh xin làm trâu làm ngựa của em!”
“Sao đột nhiên anh trở nên khách sáo th