Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341938

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1938 lượt.

t là anh sẽ không làm chuyện ngốc nghếch đó, Lâm tổng đúng là Lâm tổng! Lâm tổng thông minh tuyệt đỉnh! MBA có khác!
Lâm Thăng tránh cánh tay tôi, mắt nhìn thẳng về phía trước:
- Thực ra tôi thực sự là gã ngốc.
- Chửi tôi, anh đang chửi tôi hả! – Hai tay tôi nắm chặt vô lăng, ánh mắt lúc nhìn đường, lúc quay sang nhìn Lâm Thăng, vui không tả xiết.
Lâm Thăng vẫn giữ cái biểu cảm lạnh nhạt đó, tâm trạng tôi thì rất tốt:
- Hôm nay gặp mặt bạn đồng môn, mở một chai rượu ngon, uống cho đã!
- Hừ, tôi thấy anh hưng phấn không phải vì tôi không báo cảnh sát, mà là vì người đẹp tới chơi phải không?
Tôi cười he he:
- Cả hai đều có, cả hai đều có. – Lúc này Lâm Thăng có nói gì tôi cũng không chấp nhặt với hắn.
Chúng tôi đứng ngay ở cửa phòng làm thủ tục nhập cảnh, trong dòng người đông đúc qua lại, tôi nhìn một cái là nhận ngay ra Tư Tư, chiếc váy màu vàng nhạt, mái tóc dài ngang vai, trước ngực là một sợi dây chuyền, tay xách vali hành lý, trên vai là một chiếc túi to, gương mặt sáng lấp lánh, đúng là một người phụ nữ thành đạt. Cô ấy cũng nhìn thấy tôi, bèn vẫy tay, tôi giơ tay lên mỉm cười với cô ấy, Lâm Thăng đứng cạnh không có phản ứng gì, ánh mắt thậm chí là hơi khác thường.
Trịnh Tư Tư nhận giấy tờ ở bàn thủ tục xong bèn chậm rãi đi tới, hình dáng ngày càng rõ nét, cách trang điểm, ăn mặc đúng là của một người thành công, nhanh nhẹn, nho nhã, sang trọng. Nhìn vào gương mặt trắng như ngọc của Tư Tư, hình ảnh cô ấy khi còn ở đại học bỗng chốc xuất hiện trong đầu tôi, còn cách nhau một đoạn mà cô ấy đã tươi cười đưa tay phải ra, tôi lập tức bước lên bắt tay Tư Tư, ngón tay mềm mại, mát rượi, lòng bàn tay đổ mồ hôi, sau đó nghiêng người để cô ấy với Lâm Thăng đối mặt nhau, đang định giới thiệu thì Lâm Thăng nói:
- Chúng tôi quen nhau!
Kéo Trịnh Tư Tư về thẳng khách sạn thì một cú điện thoại lạ gọi tới, kiên trì vang lên, ấn nút nghe, bên kia là giọng nói lạnh lẽo như thể phát ra từ độ sâu ba nghìn mét:
- Lý Tiểu Phi, chúng ta nói chuyện với nhau.
- Anh là ai? Tôi quen anh không? – Giọng nói ấy không hề quen thuộc.
- Anh không quen tôi, nhưng quen Lưu Hân chứ?
Tôi nhớ ra, Tống Trị Quốc, bạn trai cũ của Lưu Hân, một kẻ thất bại nợ như chúa Chổm.
Tôi đứng lên, đi ra khỏi phòng.
- Vì sao lại đùa giỡn với cô ấy?
- Đùa giỡn? Nực cười! Là cô ta đùa giỡn tôi!
- Không phải anh đùa giỡn cô ấy thì sao cô ấy lại tự sát?
- Tôi còn đang định tìm người trả lời câu hỏi này đây!
- Anh đừng giả bộ với tôi, anh không sợ tôi tố cáo với vợ anh việc anh chơi điếm ở Củng Bắc sao?
Thì ra hôm đó người theo dõi tôi là gã này, cuối cùng tôi cũng hiểu. Chỉ có điều tính tôi vốn ưa ngọt chứ không ưa cứng, hít sâu một hơi, nói:
- Họ Tống kia, mày nghe cho rõ đây, tao hận nhất là thằng nào uy hiếp tao! Mày mà dám chơi tao thì ông mày sẽ ném ra mười nghìn tệ để mua một cánh tay của mày!
Bên tai vang lên tiếng thở hổn hển rất rõ ràng, đầu bên kia im lặng một lát, sau đó là tiếng nghiến răng:
- Được, cứ đợi đấy!
Trong lúc giận dữ, tôi giơ cao điện thoại lên định ném đi, nhưng ý thức hành động này không ổn lắm, thế là đấm mạnh tay vào tường, nhân viên phục vụ đi trên hành lang kinh ngạc nhìn về phía tôi.
Về chỗ ngồi, lửa giận của tôi vẫn chưa nguôi ngoai, thi thoảng điện thoại lại đổ chuông, lúc là công ty môi giới hỏi tôi có cần bán nhà không, lúc thì Lộ Cường gọi tới hẹn tôi đi đánh mạt chược, rõ ràng không muốn tôi ăn một bữa cơm yên ổn. Trịnh Tư Tư có thể nhận ra:
- Lý tổng bận lắm phải không, ăn cơm mà cũng không yên?
Tôi ngẩng đầu lên nhìn cô ấy, trước mặt tôi là một gương mặt trắng trẻo được trang điểm khéo léo bên dưới mái tóc xoăn màu vàng, trên gương mặt đó đã thấp thoáng vài nếp nhăn rất nhỏ, nhưng không những không làm cô ấy già đi mà ngược lại còn khiến cô ấy thêm phần thu hút, dùng hai từ “người đẹp” để hình dung thì đúng là coi thường cô ấy quá. Tư Tư hoàn toàn xứng đáng với hai từ “mỹ nhân”, hoàn toàn khác với những người đàn bà hay các cô gái tôi từng tiếp xúc. Bỗng dưng tôi cảm thấy một nỗi sợ hãi kì lạ len lỏi, chuyện với Thanh Thanh và Lưu Hân còn chưa kết thúc đã lại có một người đàn bà xuất hiện trước mắt tôi, hơn nữa lại còn rất ưu tú và quyến rũ, nếu muốn hợp tác, cho dù cô ấy không có cảm giác với tôi thì liệu tôi có kiểm soát được suy nghĩ của mình không? Như trong bài hát “Phượng cầu hoàn” có đoạn: “Có người đẹp, làm sao quên. Một ngày không gặp, nhớ nhung điên cuồng”. Suy nghĩ ấy một khi đã nảy sinh sẽ giống như một ngọn cỏ dại, cứ thế sinh sôi, tôi thậm chí còn cảm thấy rùng mình, loại rượu mười hai nghìn tệ này trôi trong cổ họng sao lại có vị đắng, khiến tôi ngồi thẫn thờ không nói nên lời.
Lâm Thăng thụi tôi một cái, nói:
- Bình thường chẳng phải hay đùa lắm sao, hôm nay làm sao mà yên lặng thế?
Tôi giật mình sực tỉnh, suy nghĩ quay về với căn phòng.
- Hây a, cũng bó tay, số khổ mà, ai bảo làm cái nghề mệt nhất, khổ nhất là ông chủ này, đến ngủ cũng ngủ không ngon. – Trong lời nói của tôi có sự bất lực nhưng dường như