Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341939

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1939 lượt.

ọt nước mắt còn đọng lại từ giấc mơ, cô đã làm sai quá nhiều việc, cô không biết mình sẽ đi đến đâu.






Cô gái ấy chính là em, ông chủ ấy chính là anh.
Em ích kỷ, em sợ mình không giữ được anh, em sợ số phận của em lại đi vào vết xe đổ của mẹ em, em quyết định dùng thanh danh của mình để đánh cược, nên mới có một hành động ngông cuồng: Cú điện thoại hôm đó là do em xuống lầu bảo một người qua đường gọi giúp, em muốn dùng hành động đó để anh với Thanh Thanh ly hôn, em tin là em sẽ khiến anh hạnh phúc hơn chị ấy. Em cũng không mang thai, em muốn thử xem anh có thực sự yêu em không. Còn nữa, con dấu riêng là em tới nơi khác đóng dấu, bảo người thợ khắc làm thêm một cái giống y như cũ, bởi vì em cần tiền, cần tiền để thoát khỏi sự đeo bám của người bạn trai cũ, hơn nữa mẹ em cũng đã yếu lắm rồi, em không muốn mẹ qua đời khi chưa nhìn thấy em được sống hạnh phúc.
Mọi điều em làm đều thật sự thất đức, thậm chí có thể nói là phạm tội. Tiền của công ty em dùng để mua cổ phiếu, số cổ phiếu đó em để ở một tài khoản tại công ty chứng khoán Quảng Phát, thẻ tài khoản cất trong tủ bảo hiểm ở văn phòng, tất cả mật mã đều là 701114, ngày sinh nhật của anh, đó là dãy số mà cả đời em cũng không quên.
Tổng cộng em kiếm được một trăm sáu mươi nghìn tệ, một phần trả nợ, một phần trị bệnh cho mẹ em rồi, giờ em chẳng thể trả tiền được nữa, cũng chẳng còn mặt mũi nào gặp ai, chỉ mong được ra đi và chôn vùi mọi thứ. Tạm biệt, xin hãy tha thứ cho sai lầm của em, nếu có kiếp sau, em mong được quen anh sớm hơn…
Tôi chầm chậm gấp lá thư vào, mở cửa sổ ra thở dài một tiếng. Tâm trạng tôi rất phức tạp, không biết là nên hận, nên cảm thán hay thương xót. Một cô gái đơn thương độc mã đấu chọi với đời, không gia cảnh, không nguồn vốn, trong thời đại mà mọi thứ đều là trao đổi này, có lẽ cô ta làm bất cứ việc gì cũng có thể lý giải được, giống như Tiểu Ngọc sa vào bước đường hôm nay, thứ duy nhất cô ấy có thể sử dụng là cơ thể được bố mẹ ban cho. Bạn có thể chửi cô ấy vô dụng, chê cô ấy là đôi giày rách, nhưng cô ấy nỗ lực chắc chắn sẽ có kết quả sao?
- Tôi biết làm sao được, cậu đi mà hỏi Tổng thống Mỹ.
Hắn vẫn không cam tâm:
- Chẳng phải cậu học chính trị quốc tế sao? Phân tích xem nào.
Tuy rằng tôi học chuyên ngành Chính trị quốc tế, nhưng tôi cảm thấy phẩm vị của mình ngày càng tầm thường, báo chí không bao giờ quan tâm tới tin trang nhất, chỉ nhạy cảm với những tin lá cải như giết người, đốt nhà, bắt cóc, tham ô, hối lộ, ngoại tình…, nếu sớm biết như thế tôi đã học chuyên ngành khác cho phù hợp với sở trường.
Tôi nói cậu đừng ăn khoai nói chuyện thế giới nữa, giải quyết cho xong chuyện đấu thầu đi. Cảnh Phú Quý ngập ngừng:
- Được thôi, cậu đã nói thế thì tôi quan tâm một chút tới chuyện xung quanh vậy, tôi không tin là Lưu Hân tự sát thật! Cô ta muốn dùng khổ nhục kế để mong cậu thông cảm và tha thứ đấy.
- Người ta đã thế rồi mà cậu còn không buông tha, liệu có hơi… hơi…không? – Tôi nổi giận.
- Nếu cô ta chết thì tôi tin cô ta thực sự hối hận, nhưng cô ta không chết, khiến người ta không thể không nghi ngờ động cơ của cô ta.
Tôi nói:
- Cái lô-gíc của cậu kiểu gì vậy, cả đống người tự sát không thành công, không lẽ ai cũng như cậu nói sao? Sao cậu không thể khoan dung cho Lưu Hân một chút?
- Khoan dung? Tôi cũng muốn khoan dung với cô ta, nhưng cô ta không xứng! Tự cổ chí kim bao nhiêu ví dụ, Võ Tắc Thiên, Từ Hy, Nữ hoàng Ai Cập? Cái người tên Cleo gì gì đó, tối độc phụ nhân tâm. – Cảnh Phú Quý vẫn hằn học, - Cậu đề phòng đàn ông thì giỏi lắm, nhưng trước mặt đàn bà lại chỉ là một thằng ngu.
Tôi suýt nữa thì mang bức thư của Lưu Hân ra để chứng minh Lưu Hân vẫn còn là người có lương tâm, nhưng lại sợ hắn cười tôi nhiều hơn, như thế chẳng khác nào tự vả vào mặt mình. Đành đuối lý, Cảnh Phú Quý nói gì tôi cũng phải nhịn lại. Tôi nói:
- Lưu Hân có điều khó nói, mẹ cô ấy bị bệnh phải dùng tiền, cô ấy còn phải trả nợ người khác, không phải là vì cô ấy tham lam.
Cảnh Phú Quý nói:
- Cậu còn biện hộ cho cô ta, đúng là chấp mê bất ngộ!
Tôi nghĩ có tranh luận thêm với Cảnh Phú Quý về chủ đề này cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa, tôi không thể thuyết phục được hắn, giải thích đến đâu hắn cũng cho rằng tôi thiên vị, nhưng tôi không hiểu vì sao Cảnh Phú Quý lại có thành kiến, thậm chí có thể nói là thù hận với Lưu Hân như thế, tôi hỏi hắn:
- Cậu với Lưu Hân rốt cuộc là làm sao? Có phải có việc gì mà tôi không biết không?
Cảnh Phú Quý khựng lại như điện giật, ánh mắt thoáng qua một tia hoảng loạn, sau đó vội vàng quay mặt đi, chầm chậm châm một điếu thuốc rồi trả lời:
- Không có.
GẶP MẶT BẠN HỌC
Lâm Thăng không báo cảnh sát, vì tức giận quá nên hắn mới dọa tôi như vậy. Chuyện này là do hắn nói với tôi trên đường tới cảng Cửu Châu đón Trịnh Tư Tư, lúc đó tôi hét lên, vỗ mạnh lên vai hắn:
- Tốt quá, tốt quá! Ha ha!
Lâm Thăng giật mình:
- Việc gì anh phải kích động thế!
Tôi chẳng quan tâm, nói:
- Tôi biế