Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342121

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2121 lượt.

i không báo cảnh sát, không tố cáo, không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với cô ta đã là rất nhân đạo. Song tôi không biết là mình có nên hận cô ta không, trong mắt người ngoài, cô ta có phải ngồi tù cũng không hết tội, nhưng tôi chưa bao giờ có ý nghĩ đó, nếu cô ta thực sự tham lam, xấu xa thì cô ta có thể hoàn toàn ôm hết tiền của công ty bỏ chạy, sau đó bốc hơi khỏi thế giới này. Nhưng tôi không thể nói với họ những lời như thế, nếu không chắc chắn họ sẽ tưởng tôi đã bị điên vì ăn phải bùa ngải của Lưu Hân.
Lúc ra tới cửa, Lâm Thăng còn ném lại một câu:
- Cho dù thế nào, nếu không vào được Khoa Mỹ, không giải quyết được bên Trịnh Tư Tư thì tôi sẽ lập tức rút cổ phần.
Lần thứ hai tôi vào bệnh viện, bác sĩ nói ngày mai Lưu Hân có thể ra viện, tôi đưa thông tin cổ phiếu cho Lưu Hân xem, cô quay đầu đi, không muốn nhìn. Tôi nói:
- Nhìn đi, bán hết cổ phiếu rồi, không những không thiếu tiền vốn mà còn kiếm được hai mươi nghìn nữa, tôi với Lâm tổng bàn với nhau rồi, việc của cô dù tính chất có nghiêm trọng, tuy nhiên cũng không gây tổn thất gì cho công ty, ngược lại còn kiếm được tiền, đương nhiên số tiền này không thể trả cho cô, dùng để bổ sung vào quỹ coi như lấy công chuộc tội.
Lưu Hân vẫn không quay đầu lại, nhưng tôi nhận ra chiếc khăn đắp trên người cô khẽ run rẩy.
Mẹ Lưu Hân vui mừng hỏi tôi:
- Thực sự không sao hả?
- Không sao ạ. – Tôi nói.
Bỗng dưng mẹ Lưu Hân khóc như mưa rồi quỳ thụp xuống, tôi vội vàng đỡ bà dậy:
- Đừng thế bác.
Mẹ Lưu Hân đưa tay lên lau nước mắt:
- Lý tổng, cậu là người tốt, tôi trách nhầm cậu rồi, đều là lỗi của Lưu Hân nhà tôi.
Tôi quay người đi, định nói với Lưu Hân vài câu nhưng rồi lại thôi, mẹ Lưu Hân nhận ra, bèn nói:
- Hai người nói chuyện đi, tôi ra ngoài mua ít hoa quả. – Bà vừa ra khỏi phòng bệnh, tôi đã ngồi xuống bên mép giường.
- Vì sao? – Lưu Hân vẫn không quay đầu nhìn tôi.
- Cái gì vì sao? – Tôi hỏi khẽ.
Lưu Hân chầm chậm quay đầu lại, khóe mắt long lanh nước:
- Vì sao lại đối với em tốt thế?
Tôi lặng lẽ đưa tay ra, lau nhẹ vệt nước mắt của cô, nhìn cô chăm chú, khóe miệng thoáng chuyển động:
- Không biết, anh cũng không biết…
Tôi cúi thấp đầu đi ra khỏi bệnh viện, ánh mặt trời xuyên qua những tán lá, nhảy nhót trên đường, tạo thành những vệt sáng tối loang lổ. Tôi nheo mắt nhìn lên bầu trời, ánh mặt trời chói mắt nhưng ấm áp, tôi nhớ lại tôi ngày trước, nhớ lại hồi đại học, để viết một bài thơ phải vắt óc suốt ba ngày ba đêm, nhớ lại tôi với Cảnh Phú Quý người không một xu dính túi, đứng trên con đường Tình nhân ngắm cảnh và tưởng tượng về tương lai của chúng tôi, nhớ lại sự ấu trĩ, sự điên cuồng của tôi… Tất cả đều thật ấm áp, đều đáng để trân trọng. Nhưng bây giờ thì sao, thế giới thật điên cuồng, những con người xung quanh thật điên cuồng, vì sao lại như vậy, đồng tiền có thực sự là tất cả? Nó có đáng để tất cả mọi người đều lao vào nó như thiêu thân lao vào lửa không?






Tiến tới buối đấu thầu
THẮP HƯƠNG KH́N PḤT
Chuyện của Lưu Hân đã kết thúc, tôi mau chóng lấy lại tâm lý, nhớ tới câu nói của Lâm Thăng ném lại, tôi lật nhanh quyển lịch bàn, hôm nay là ngày mồng bốn tháng Mười hai, cách ngày đấu thầu mười sáu ngày nữa, mai lại là mười lăm tháng Mười âm lịch, tôi định đến Trúc Sơn Động.
Nửa năm trước, Dương Hồng Năng nói Trúc Sơn Động rất linh, lúc nào có thời gian hãy tới đó thắp hương, tôi không mấy để ý, nhiều việc quá nên suýt quên chuyện này. Sau đó có một hôm là thứ Bảy, lại đúng vào mồng một, một mình tôi ở nhà rảnh rỗi, thời gian đó tôi thấy lòng mình luôn buồn bực, bèn lái xe tới Trúc Sơn Động, nơi đó rất đông người, hương khói nghi ngút, tôi thắp ba nén nhang, thắp lên bàn thờ rồi ra bãi cỏ hút thuốc, tới lúc đó điện thoại đổ chuông, Cảnh Phú Quý gọi, giọng nói hưng phấn thông báo cửa đầu tiên bên Khoa Mỹ đã qua rồi, thứ Hai sẽ có hóa đơn. Cúp điện thoại, tôi há hốc miệng, quay nhìn vào miếu Quan Đế, đúng là thiêng thật. Sau lần đi Macao đánh bạc quay về, tôi lại tới lần nữa, thắp hương xong, vừa xuống núi thì một đạo sĩ mặc bộ quần áo màu đỏ từ xa nhìn thấy tôi bèn đuổi theo, giơ ngón tay cái lên:
- Ông chủ diện tướng (tướng mặt) của anh rất tốt.
- Gần đây công ty gặp chút chuyện phiền phức nên anh bận lắm. – Sau đó tôi cười, nói sự việc giải quyết xong rồi, ánh mắt Victory sáng lấp lánh, định rót nước cho tôi, tôi kéo cậu ta lại:
- Mai có một nhà kinh tế học nổi tiếng của Hồng Kông tới Châu Hải thuyết giảng, có muốn đi nghe không?
Victory tỏ ra hứng thú:
- Dạ vâng em cũng đang muốn tìm hiểu chính sách và hướng đi của kinh tế Trung Quốc. – Sau đó cậu ta ngồi xuống cạnh tôi, nhìn tôi nói, - Anh Phi, em giúp gì được cho anh không?
Tôi xua tay:
- Cảm ơn ý tốt của cậu, chuyện của công ty anh tuy rằng Lôi tổng giúp được, nhưng anh không muốn làm phiền chị ấy.
Victory nói tiếp:
- Mẹ em tuy rằng có lúc rất nghiêm túc, nhưng có ấn tượng rất tốt với anh, lúc anh không có mặt, mẹ anh nhắc tớ


Teya Salat