Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341949
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1949 lượt.
vệ sinh cũng phải chạy, lúc cắm đầu cắm cổ vào gọi điện thoại chạy vạy khắp nơi thì vợ không nhìn thấy, duy có một lần ngủ ngoan ngoãn (nhưng với người đàn bà khác) lại bị vợ bắt quả tang; hàng ngày tôi lái xe mang đầy đủ giấy tờ chẳng thấy cảnh sát đếm xỉa gì tới tôi, chỉ có một lần quên không mang là bị chặn lại; hồi tôi chưa làm ăn riêng, mỗi tháng có mấy trăm nghìn cho tôi làm phí công tác, nhưng khi lên làm ông chủ, lúc cần đến tiền thì tiền lại bị người ta lấy mất.
Nhìn dõi mắt ra xa, có ai là sống thảnh thơi? Ông chủ có nỗi khổ của ông chủ, người làm thuê có nỗi khổ của người làm thuê, thi sĩ Hầu Kình chơi cổ phiếu, phất trong một đêm, cuối cùng cũng phá sản. Khi tôi gặp lại hắn lần nữa, Hầu Kình đang làm ruộng, trong ánh mắt không nhận ra là sự lãnh đạm hay là bất đắc chí. Thị trường cổ phiếu kéo hắn lên, rồi lại đẩy hắn xuống, kết cục nào mới là tốt nhất cho hắn.
Cuộc sống là những vở kịch nối tiếp nhau, không ai trở thành người chiến thắng cuối cùng.
LƯU HN TỰ SÁT
Tôi nhận được điện thoại của Bành Tiền Tiến, nói là tìm thấy Lưu Hân rồi, cô ta tự sát không thành, giờ đang ở trong Bệnh viện Nhân dân. Tôi vừa cúp điện thoại liền lao ngay ra ngoài.
Lạc Lạc gọi tôi lại, đưa cho tôi một bức thư vừa lấy ở hòm thư của công ty, trên phong bì không có tem, không có địa chỉ người nhận và người gửi, chỉ có bốn từ đen trên nền giấy trắng: Gửi Lý Tiểu Phi. Nét chữ ngay ngắn, rất quen thuộc, tôi thầm cảm thấy bất an.
Tôi không kịp xem, chỉ nhét vội vào túi rồi lao thẳng tới bệnh viện, y tá ở cửa ngăn tôi lại, lúc nóng lòng, tôi nói mình là chồng của bệnh nhân, cô ta cau mày lẩm bẩm:
- Sao vừa có chồng vừa có bạn trai, loạn quá!
Tôi chẳng buồn giải thích, sau một hồi thề thốt, cuối cùng cũng được vào phòng.
Lưu Hân tái nhợt nằm trên giường bệnh, thấy tôi bước vào, cô ta quay đầu sang hướng khác, còn kéo chăn lên che kín mặt, mẹ cô ta sầm mặt đứng cạnh thu dọn đồ đạc.
Lưu Hân được phát hiện trong một căn phòng ở khách sạn Hải Di, khi đó ngoài phòng của cô có tấm biển “Xin đừng làm phiền”, nhân viên phục vụ tưởng trong phòng không có người bèn đẩy cửa bước vào, thấy cô đầu tóc rũ rượi, mặc quần áo ngủ đang nằm trên giường, xung quanh vương vãi mấy viên thuốc và chai thủy tinh, nhân viên phục vụ lập tức báo cáo cho Giám đốc khách sạn, sau đó gọi xe cấp cứu đưa Lưu Hân tới bệnh viện.
Bức thư đó do cô ta bỏ vào hòm thư trước khi rời khỏi công ty.
Tiểu Phi, đây là lần đầu tiên em gọi anh như thế, tuy rằng cái tên này đã vang lên trong lòng và trong những giấc mơ của em vô số lần.
Em đã làm sai rất nhiều việc, mang lại nhiều phiền phức cho anh và công ty, bây giờ nhớ lại thấy như một giấc mơ, tỉnh giấc rồi, nước mắt hoen mi, có đau, có hận, tất cả đều do em mà ra.
Em muốn kể cho anh nghe một câu chuyện: Hai mươi năm trước, một cô gái sinh ra trong một gia đình khá giả ở Hồ Nam, cuộc sống vốn dĩ bình yên, tươi đẹp, nhưng năm cô tám tuổi, bố cô bất chấp tất cả để từ bỏ ngôi nhà đó, bỏ đi với một người đàn bà, từ đó cuộc sống thay đổi, cô gái không còn tình thương của cha, tinh thần của mẹ cô cũng sụp đổ, sức khỏe sa sút, trở thành một người phụ nữ cả ngày chỉ biết oán trách người khác.
Có thể anh không bao giờ hiểu được những gian nan của một gia đình không có người đàn ông trụ cột, bởi vậy khi một người con trai bày tỏ tình yêu với người con gái sống trong gia đình đó, còn bỏ tiền ra trị bệnh cho mẹ cô, cô đã chấp nhận anh ta – cô ta cần tiền, cần được bảo vệ, ngôi nhà đó cần một người đàn ông.
Nhưng ông trời thật biết trêu ngươi con người, thời gian hạnh phúc thường rất ngắn ngủi, người con trai kinh doanh thất bại, thua lỗ mất ba trăm nghìn tệ, anh ta trở nên nóng nảy và tàn nhẫn, mọi gánh nặng đổ lên đôi vai yếu đuối của cô gái nhỏ, cô làm ôsin cho người ta, làm nhân viên trong quán bar, từng bị người ta sàm sỡ trên xe buýt, bị cướp ở trên đường, không ai để cô tâm sự, khi màn đêm buông xuống, cô chỉ biết nhìn vào bầu trời tối đen như mực và gạt nước mắt, cô sắp sụp đổ rồi, cô cảm thấy cả thế giới này đang đối đầu với cô.
Cho đến một ngày, cô gái ấy đến một công ty, cô gặp được một người, tất cả đều thay đổi.
Thực ra động cơ khi cô gái vào công ty không hề trong sáng, cô cần tiền, cần tiền để duy trì mạng sống của mẹ mình, cần tiền để kết thúc tình cảm giữa cô với người bạn trai cũ.
Ông chủ rất tin tưởng cô, cho cô cơ hội để thể hiện mình, thậm chí cô còn cảm nhận được tình phụ tử đã lâu không có – đó là khát khao bao nhiêu lần trong giấc mơ thuở niên thiếu của cô. Cô quá mừng vui, quá kinh ngạc, và cả sợ hãi, ban ngày cô sống trong những vinh quang ở công ty, cố gắng bắt bản thân mình làm một cách tốt nhất, nhưng cứ tối đến, đồng hành với cô chỉ là sự cô đơn và những nỗi dày vò.
Một bên là mạo hiểm, đi ngược lại lương tâm khi làm việc có lỗi với ông chủ, một bên là ông chủ luôn bảo vệ cô, cho cô niềm vui và tự tin, đến cuối cùng, cô ngày càng không khống chế nổi bản thân mình, thậm chí còn trở nên biến thái, bao nhiêu lần cô giật mình tỉnh giấc với những gi