Phúc Hắc Tổng Giám Đốc, Đừng Ăn Ta
Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341930
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1930 lượt.
điện thoại nói với tôi.
- Chẳng phải là chuyện gì quan trọng, nói muộn một chút cũng có sao?
- Sao lại không, Tiểu Phương với ông chủ Hà là họ hàng, cậu biết chưa?
Gần đây tôi luôn thấy ức chế, muốn phát tiết nhưng cố ghìm lại, hôm nay không biết làm sao, tâm trạng rất tệ, không thể nào kiểm soát được bản thân.
Lâm Thăng kéo tôi tới văn phòng của hắn rồi đóng cửa lại:
- Bên Phương Thị không cần phải vội, hợp tác hay không cũng không quan trọng.
- Đây là một vụ làm ăn đã dâng tới tận miệng, không cần tiền đặt cọc, không cần giao hàng, chỉ hẹn người ta ra ăn cơm, đôi bên giới thiệu vài câu là ngồi không hưởng vàng, đi đâu tìm được một vụ làm ăn ngon lành như thế.
- Chuyện này Cảnh Phú Quý nói cũng có lý, dưa chín ép thì không ngọt. Anh xem, chuyện của Lưu Hân khiến cả công ty hoang mang, đúng không? Giờ khó khăn lắm mới bình thường lại được, tôi cũng không có ý trách anh, nếu cứ cố kéo Phương Thị vào, ai mà biết bọn họ có mục đích gì? Đến lúc đó khiến công ty loạn cào cào lên sẽ không hay đâu.
Tôi nhìn sững Lâm Thăng, hiểu mục đích thực sự của hắn, hắn cật lực phản đối chuyện này vì sợ phiền phức xảy ra với hắn, hắn lại còn lôi cả chuyện Lưu Hân ra nhắc đi nhắc lại là để cảnh cáo tôi phải tự biết thân biết phận.
- Được rồi, Lâm Thăng, tôi nghe theo anh, dù sao thì chuyện này chúng ta cũng không có quyền chủ động, sau rồi tính.
MẠO HIỂM HỐI LỘ
“Binh pháp Tôn Tử” có nói: “Có nhưng tưởng là không, không nhưng tưởng là có”. Về điểm này tôi tin rằng, với trí tuệ của họ, chẳng có ai là nhìn thấu được. Tôi lập tức triệu tập một cuộc họp toàn thể công ty, để cổ vũ sĩ khí, tôi hào hứng phát biểu về ý chí của mọi người trong lần đấu thầu này, phải dốc hết tinh thần, nhất là bộ phận Bán hàng, phải chuẩn bị đầy đủ cho cuộc đấu thầu.
Bành Tiền Tiến nghe thấy thế thì trở nên kích động:
- Thế có phải là năm sau bọn em được lái Honda Quảng Châu rồi không?
Tôi nói đừng nói là Honda, còn kèm theo cả bạn gái nữa. Mọi người đều bật cười, Tiểu Phần cũng không chịu thua kém:
- Lý tổng, còn con gái bọn em thì làm thế nào?
Bành Tiền Tiến buột miệng:
- Lý tổng, Lâm tổng bỏ tiền để thuê cho mỗi cô một “con vịt”*. (“Con vịt” ở đây là chỉ trai bao)
Tiểu Phần lườm khinh bỉ:
- Tôi không thèm cái thứ đó, buồn nôn!
Lúc này tôi nhớ tới Lưu Hân, nếu cô ta ở đây thì chắc chắn đã ngăn tiếng cười của họ từ lâu, bắt bọn họ phải nghiêm túc, đây là cuộc họp của công ty chứ không phải bàn nhậu, cũng không phải là hộp đêm. Giờ Lưu Hân không còn nữa, cảm giác như thiếu cái gì đó.
Sau khi tan họp, tôi giữ một mình Bành Tiền Tiến ở lại, nói:
- Tiến này, cái tên bố cậu đặt cho cậu hay thật đấy, rất là may mắn, có cậu ở đây, tôi không tin là chúng ta không vào được Khoa Mỹ.
Bành Tiền Tiến có vẻ ngỡ ngàng, hai tay cung kính châm thuốc cho tôi, nói:
- Lý tổng đề cao em quá, anh là người dẫn đường, em cứ kiên định đi theo anh thôi! – Tôi nói:
- Cậu nói câu này có ý gì, không chắc chắn sao? Sợ sao?
Bành Tiền Tiến có vẻ như thiếu tự tin, đáp:
- Nghe nói bên Ức Lập rắn lắm, mấy hôm nay Trần Thế Phong ở lại hẳn Châu Hải để làm việc.
Tôi cau mày, nhớ ra, tối hôm trước trong lúc lái xe có gặp một gương mặt rất quen, đó chính là Trần Thế Phong, ông chủ của Ức Lập.
Lần đầu tiên tôi trở thành đối thủ của hắn trong một lần đấu thầu ở Hàng Châu, khi đó tại khu vực Hoa Đông, thế lực của hắn là mạnh nhất, còn tôi chỉ thông qua con đường cũ khi làm ở Cảnh Trình để xây dựng vài mối quan hệ giao tiếp nhất định. Điều hòa Phú Áo ở Hàng Châu khi đó là một trong những tập đoàn lớn nhất cả nước, sản lượng hàng năm vào khoảng ba triệu máy. Khi đó tôi làm đại lý cho hai nhãn hàng chíp là Nhật Mạch và Songyang, trong đó Nhật Mạch làm cùng với Ức Lập, nhưng giá lấy hàng của chúng tôi cao hơn Ức Lập nên không có ưu thế, cho nên tôi chủ yếu giới thiệu Songyang, còn dùng biểu đồ đối chiếu hai loại chíp này để so sánh đặc tính và giá cả, gửi cho Điều hoa Phú Áo, nhằm cho Phú Áo biết sản phẩm của Songyang chất lượng tốt mà giá lại rẻ. Ai ngờ ngày thứ ba sau khi nộp phương án, chúng tôi không thể không lấy được đơn đặt hàng từ Phú Áo mà còn nhận được thông báo hủy quyền đại lý của Nhật Mạch, nói là tôi không tuân thủ nguyên tắc trò chơi, thiếu đạo đức thương mại cơ bản, từ ngữ vô cùng nghiêm khắc, khiến tôi cảm giác như mình bôi tro vào mặt. Tôi biết mình bị người đâm lén sau lưng, nghiến răng nguyền rủa cả ba đời nhà hắn là đồ thối tha, bội tín bội nghĩa. “Thế giới này còn có chữ tín nghĩa nữa hay không?”.
Nghe thấy tôi than như thế, Cảnh Phú Quý liền cười cười, nói:
- Cậu hại người ta trước, còn chửi người ta không giữ chữ tín, như thế chẳng phải là tự vã vào mặt mình hay sao. – Tôi vẫn rất phẫn nộ, nói:
- Nếu chuyện gì tôi cũng nói đạo lý với công bằng thì còn buôn bán cái quái gì nữa, ngoại trừ không phóng hỏa giết người, chiêu nào mang lại lợi ích kinh tế cao nhất cho tôi thì tôi làm!
Sau lần thất bại vì khinh địch, tôi vẫn luôn canh cánh trong lòng mối hận với Trần Thế Phong, cho rằng