Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341910
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1910 lượt.
y, như thế thì an toàn hơn là gửi tiền ở ngân hàng trong nước.
Dương Hùng Vĩ nhìn tôi một cái rồi nhét quyển sổ vào túi áo, nói:
- Anh có lòng quá.
Khi hắn đẩy cửa xe chuẩn bị bước xuống, tôi bình tĩnh nói một câu:
- Vĩ, anh không bán đứng tôi chứ?
TRỞ MẶT VỚI CẢNH PHÚ QUÝ
Lâm Thăng nói:
- Hoàng Chính Long gọi điện tới, hỏi chuyện đấu thầu của chúng ta tiến hành thế nào rồi, có chắc chắn không?
Tôi hiểu Lâm Thăng muốn nhờ miệng của Hoàng Chính Long để ép tôi. Tôi bảo:
- Anh nói với ông ta, mọi việc đều rất thuận lợi. – Sau đó tôi nói tiếp:
- Sắp lấy được một triệu bên Khoa Đạt, tiền bảo đảm và tiền hàng tháng sẽ không vấn đề gì!
Lâm Thăng vui vẻ:
- Thế thì tốt quá, anh đích thân đi lấy đi, đừng để xảy ra sai sót gì nữa.
Tôi nói:
- Đương nhiên rồi, nhất định phải do tôi đích thân xuất hiện mới lấy được. - Lâm Thăng nói:
- Chuyện này mà giải quyết được là tôi yên tâm, tối nay tôi chờ anh cùng ăn cơm để chúc mừng thành công bước đầu. – Tôi nói:
- Không cần đâu, anh có thời gian thì tới nhà Lôi tổng, nói chuyện với người bạn đồng hương của mình để thắt chặt hơn tình cảm. - Lâm Thăng có vẻ khó xử:
- Chuyện này… hình như chẳng có gì để nói, chênh lệch tuổi tác.
Tôi nói:
- Anh không có gì để nói thì phải tìm chủ đề chứ! Ban đầu tôi cũng thế, đến lúc không nói được gì nữa thì nói huyên thuyên, cho dù thủ đoạn này có hơi cũ một chút, nhưng ít nhất còn khiến người ta cảm nhận được rằng chúng ta muốn có quan hệ tốt với họ, anh vốn là người làm bên mua hàng, chẳng lẽ lại làm không được việc này?
Lâm Thăng vẫn chần chừ không quyết, tôi nói:
- Anh còn có điểm chung với chị ta hơn tôi, chẳng phải chị ta học chuyên ngành thương mại bên Đại học New York sao, cùng là chuyên ngành kinh tế với anh. MBA cũng có điểm chung, anh hãy bắt tay vào từ điểm này đi, với lại chẳng phải anh vẫn nói nước Mỹ là thiên đường sao? Vậy anh có thể tìm hiểu tình hình qua chị ấy, những cái này đều là chủ đề nói chuyện, anh chủ động một chút được không? Tôi hứa với anh, đây là lần cuối cùng tôi bắt anh làm những việc này. Chẳng qua cũng vì anh có trình độ học vấn cao, chứ nếu Cảnh Phú Quý làm được việc này, tôi đã bảo hắn đi làm rồi.
Cuối cùng Lâm Thăng cũng đồng ý, tôi hừ một tiếng trong lòng, khuyên nhủ hết tình hết lý thế rồi mà anh còn không đi thì không phải vì trình độ của tôi thấp mà vì anh quá nhạt nhẽo.
Rồi tôi lập tức điện thoại cho Cảnh Phú Quý:
- Cậu nói Phương tổng, bảo là hôm qua tôi đã nói chuyện với cán bộ cấp cao của Khoa Mỹ rồi, chuyện của họ tuyệt đối không có vấn đề gì, một năm có thể làm năm mươi triệu, bảo ổng ta lập tức soạn thảo hợp đồng.
Tôi vừa mới vào tới văn phòng thì Cảnh Phú Quý đã quay về, nhìn dáng vẻ thất thểu của hắn, tôi biết đã có sự không hay:
- Phương tổng nói dạo này ông ta quá bận, sau Tết dương lịch ông ta sẽ tới đây bàn chuyện.
Cái gã này đúng là giảo hoạt, ngày hai mươi tháng Mười hai chúng tôi mở thầu, đến Tết dương lịch là đã có kết quả đấu thầu, như thế gã chưa chắc đã bàn với chúng tôi nữa mà chỉ bàn với bên trúng thầu. Tôi nói thế cậu đã cho ông ta xem hợp đồng chưa, Cảnh Phú Quý nói ông ta không thèm xem, tôi lại hỏi:
- Thế cậu có chuyển lời của tôi cho ông ta không? Cán bộ cấp cao của Khoa Mỹ đã nói tới mức đó rồi, cậu cố ký nháp với ông ta cũng được, dù sao cũng không phải là hợp đồng chính thức.
- Chuyển lời rồi, chỉ thị của Lý tổng ai dám không nghe. Nhưng đừng tưởng người ta là gã ngốc, chỉ dựa vào một câu nói không thể chứng thực được đã ký hợp đồng với cậu, Phương tổng cũng là ông chủ, trước khi mọi việc rõ ràng còn lâu ông ta mới ký tên.
Tôi lại có cảm giác khó chịu, nói:
- Chính vì khó khăn nên mới bảo cậu đi làm chuyện này, ký rồi mới cản được ông ta đi Nam Hưng, chờ mọi việc rõ ràng rồi thì tôi còn bàn cái cóc khô gì với ông ta nữa, cứ nói mình muốn gì là ông ta phải nghe theo.
Cảnh Phú Quý bực mình:
- Cậu tỉnh táo một chút được không, đừng coi người khác là con heo ngu ngốc!
Tôi không nén được lửa giận:
- Nếu mọi chuyện đơn giản thế thì còn cần cái phòng bán hàng của cậu làm quái gì! Bảo … - Suýt nữa tôi đã nói cái câu danh ngôn của Lâm Thăng ra.
Cảnh Phú Quý nghe thấy thế đã nhảy lên:
- Cậu chỉ biết chỉ huy sau lưng, nghĩ mọi việc đều đơn giản, không trực tiếp đối diện làm sao biết được phiền phức của nó. Tôi có thể nghe lời cậu, nhưng người khác thì không.
Tôi đập bàn:
- Nếu tôi chỉ nghe cậu giải thích thì còn làm ăn cái quái gì, hàng ngày ngồi trong văn phòng nghe báo cáo chờ chết cho xong.
Tôi cảm thấy mọi ánh mắt bên ngoài đều đổ dồn vào đây. Lâm Thăng đẩy cửa bước vào, nhìn chúng tôi như hai con gà chọi đang xù lông xù cánh, hắn lại gần vỗ vai tôi, sau đó lại vỗ vai Cảnh Phú Quý. Tôi châm một điếu thuốc, sau đó ném luôn cái bật lửa lên bàn.
- Còn nữa, Quý, chuyện Bành Tiền Tiến đi ăn với Tiểu Phương cậu không nói với tôi, hắn đã báo cáo với cậu rồi cơ mà. – Tôi bắt đầu bới móc hắn.
- Chẳng phải tôi đi Thâm Quyến rồi sao?
- Đi Thâm Quyến thì cậu có thể gọi