XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341919

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.

uý còn định đứng lên phát biểu nhưng bị tôi ấn xuống:
- Giờ đang họp, mọi người có ý kiến bất đồng có thể tranh luận, nhưng đừng mang theo tâm trạng cá nhân vào. Có điều vấn đề của phòng Bán hàng, tôi vẫn phải nói thêm một chút, ba kỷ luật cùng với tám quy định, mọi người phải tuân thủ. Trước tiên là về phương pháp làm việc, các cậu phải học cách phân loại khách hàng, khách hàng nào đã thỏa thuận xong xuôi, khách hàng nào cần phải có chiến lược cụ thể, thậm chí là khách hàng nào đồng lòng với chúng ta, tất cả đều phải phân tích rõ, không thể làm việc mù quáng, bình thường không có việc gì, các cậu nói ít chuyện ăn chơi, đàn đúm thôi, hãy thường xuyên giao lưu trao đổi về những điều tâm đắc trong công việc, như thế mới là đúng đắn! Nó cũng có ích cho sự trưởng thành của các cậu, đúng không? Thứ hai, phí tiếp đãi tháng nào cũng vượt quá tiêu chuẩn, không phải công ty hà tiện những khoản tiền này, nhưng tiền phải dùng đúng chỗ, đừng để nảy sinh những trường hợp như “người nên mời thì không mời được, người mời được toàn người vô dụng”, các cậu phải đặc biệt lưu ý điểm này…
Mới nói đến đây Lâm Thăng lại chen ngang:
- Còn cả hóa đơn trắng!
Tôi nhìn hắn một cái:
- Đúng, còn vấn đề hóa đơn. Những hóa đơn trắng mang về khiến tài vụ khó tính toán, làm Lâm tổng khó xử, sau này những khoản chi phí không có hóa đơn đỏ thì phải trình lên tôi hoặc Lâm tổng trước, không được tiền trảm hậu tấu!
Tan cuộc họp, chân trước của tôi vừa mới bước vào văn phòng, chân sau của Cảnh Phú Quý đã theo tới, tay chỉ vào hướng văn phòng của Lâm Thăng:
- Không ỉa ra được? Hắn nói hắn à? Tôi thấy hắn mới là loại người không đái được thì trách người khác! Với lại cho dù là lợn thì đã sao? Lợn còn được nhiều thịt, nhiều mỡ, dễ ăn, còn hơn là con cáo, thịt không ăn được lại còn lừa người, hại người! - Cảnh Phú Quý nghiến răng trèo trẹo, quyết xả cho bằng hết, - Còn nữa, Phi, chẳng phải cậu cũng biết cái hóa đơn là trò gì rồi, nếu định làm thế thật thì cậu cứ chờ đấy, sau này cái đám lợn trong mắt các cậu sẽ dẫn khách hàng đi tìm gái!
Tôi cố nén sự nghi ngờ về cú điện thoại đó là của Lâm Thăng, chủ động tìm hắn để nói chuyện, Lâm Thăng lạnh lùng nhìn tôi, khóe miệng khẽ nhếch lên, ra vẻ chế giễu. Tôi có thể tha thứ cho đức hạnh của hắn, không chấp hắn những điều này, bèn nói:
- Tôi đã phê bình phòng Bán hàng rồi, muốn nói chuyện riêng với anh về công việc, hóa đơn mua hàng nhất định phải rõ ràng, nhưng còn bán hàng thì sao, chi phí không rõ ràng vì có những việc không thể làm rõ được, nước quá sạch cá sống không nổi, huống hồ bán hàng là động mạch của cả công ty, chỉ cần họ làm được việc thì ở giữa các cá nhân có ăn một chút, uống một chút, hút một chút, lấy một chút cũng có ảnh hưởng gì tới đại cục, nhắm một mắt mở một mắt là được rồi, những việc này hoàn toàn không thể cứ áp dụng theo những lý thuyết MBA.
Lâm Thăng nói tôi nể tình riêng:
- Dựa vào đâu mua hàng phải rõ ràng còn bán hàng không cần rõ ràng? Nếu tiền tiêu vào khách hàng thì tôi chẳng có ý kiến, vấn đề là chúng ta không thể kiểm tra cơ chế. Một tờ hóa đơn thông thường quá dễ kiếm, tóm lại là những khách hàng đó anh đều quen, kiểm tra một chút xem sao. - Lâm Thăng ném lại cho tôi một câu đầy ý nghĩa.
Trước khi ra ngoài, Lâm Thăng hỏi tôi có nắm chắc phần thắng về Khoa Mỹ không, tôi giả bộ ung dung, nói:
- Đứng thứ hai là chuyện chắc như đinh đóng cột, còn thứ nhất thì phải nỗ lực, giờ quan trọng nhất là xem Nam Hưng và Ức Lập xuất chiêu thế nào, chúng ta sẽ tùy cơ ứng biến. - Thực ra không cần Lâm Thăng hỏi, tôi cũng đã lo lắng hơn hắn, toàn bộ tài sản của tôi đã đặt cược vào gói thầu này, nếu không trúng thầu Khoa Mỹ thì tôi chết chắc, Lâm Thăng ít nhất còn có ít tiền tiết kiệm riêng, rồi còn có người tình giàu có Vương Tiểu Lệ chống lưng, hoàn toàn có thể làm lại cùng với người khác.
Lâm Thăng nói:
- Thế thì tốt, có anh tôi yên tâm rồi.
- Thanh Thanh không sao chứ? - Hắn hỏi có vẻ rất quan tâm. Tôi biết trong câu đó của hắn còn có ý khác, bèn nói:
- Tôi đã đuổi cô ta về Thanh Đảo rồi, bây giờ đang là lúc quan trọng, tôi phải tập trung toàn bộ tinh thần đối phó với Khoa Mỹ.
Tôi vừa về tới văn phòng liền gọi ngay Cảnh Phú Quý tới:
- Lập tức đi kiểm tra lại chi phí tiếp khách tháng này.
Thái độ của Cảnh Phú Quý rất ngạo mạn:
- Thưa Lý tổng đáng kính, cậu bảo tôi đi đâu kiểm tra? Đến hỏi khách hàng là có đi gái với nhân viên của chúng tôi không, hay hỏi bọn gái là có làm gì với khách hàng của chúng tôi không?
Tôi ném mạnh gói thuốc trong tay xuống bàn:
- Tôi không cần biết là dùng cách gì, cũng không cần biết cậu hỏi ai, tóm lại là cậu phải điều tra cho tôi!
Rút một điếu thuốc ra trong lúc tức giận mới phát hiện không có bật lửa, Cảnh Phú Quý vẫn đứng bất động, tôi quay người tìm kiếm khắp mặt bàn, bỗng phát hiện ở cửa có một bóng người, ngẩng đầu lên nhìn, là Lưu Hân!






Nhân vật quan trọng Triệu Hữu Tài
TRỤ CỘT CỦA KHOA MỸ
Thực ra trúng gói