Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341947

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1947 lượt.

ệu Hữu Tài rất cảm kích cái ơn của ông chủ Vạn, con người hắn tuy khôn nhưng không xấu, chỉ muốn lập thành tích cho Cảnh Trình thấy, chọc tức những kẻ từng đuổi hắn đi, nhưng ông chủ Vạn lại quá đề phòng, thành ra lại khiến Triệu Hữu Tài nảy sinh tâm lý chống đối.
Thằng cha này có ưu điểm lớn nhất là khiêm tốn, không khoe khoang, có mười nói một, không giống một số thương nhân khác, có một nói mười, bốc phét lên tận trời. Mặc dù ai cũng biết Triệu Hữu Tài có mối quan hệ rất sâu sắc với lãnh đạo cấp cao ở Khoa Mỹ, nhưng hắn không bao giờ khoe khoang chuyện này, ngược lại còn rất thận trọng, cho dù là nhân viên lễ tân của Khoa Mỹ thì ngày lễ tết, hắn cũng mang theo ít đĩa CD thịnh hành hay vé xem nhạc hội làm quà cảm ơn, khiến ngay cả những nhân viên đó cũng trở thành tai mắt của hắn, chuyện lớn chuyện nhỏ xảy ra ở Khoa Mỹ, hắn đều biết rõ như lòng bàn tay.
Thế nên tôi vẫn phải úy kị tên này vài phần, luận về kinh nghiệm, quan hệ, năng lực, hắn tuyệt đối đều đứng trên tôi, hắn là trở ngại lớn nhất trên con đường bước chân vào Khoa Mỹ của tôi.
CHƠI MẠT CHƯỢC CŨNG LÀ VIỆC CÔNG
Chưa đến tám giờ sáng, di động đã đánh thức tôi dậy, mã vùng là 0532, từ Thanh Đảo gọi tới.
- Tiểu Phi, con có chuyện gì thế? Thanh Thanh bị tai nạn xe mà con cũng không tới thăm nó! – Tôi ấn nút nghe, một giọng nói già nua vang lên.
Tôi giật mình, bật lên khỏi giường:
- Bị tai nạn? Nghiêm trọng không? Bị thương ở đâu? – Giây phút đó, mọi nỗi nghi ngờ tôi dành cho Thanh Thanh và gã gian phu của cô đã bay biến hết.
- Không nghiêm trọng lắm, bị thương ở thắt lưng, chủ yếu là nó sợ quá nên tinh thần không tốt lắm.
- Thế… Bố, vất vả cho bố mẹ quá, con sẽ giải quyết mọi việc rồi về Thanh Đảo thăm bố mẹ ngay.
- Bố mẹ không cần con phải về thăm, sức khỏe rất tốt, người con cần thăm là Thanh Thanh, vừa nhắc đến con là phản ứng của nó rất khác trước đây, hai đứa con làm sao vậy? – Tiếng bố vợ có vẻ không vui.
- Con… Giữa bọn con không có gì đâu, chỉ là chút xích mích nhỏ. – Tôi hơi căng thẳng, không biết Thanh Thanh đã nói “sự kiện ngủ chung” ra chưa, cho nên cố lấy tĩnh chế động.
- Thế thì con nhanh lên một chút, tâm trạng của Thanh Thanh rất tệ, bố với mẹ con thấy không bình thường. – Bố vợ không nói gì nữa, chỉ có giọng nói là hơi lo lắng.
- Vâng ạ. – Tôi luôn miệng đồng ý, bước xuống giường, xỏ dép vào rồi đi ra phòng khách, châm một điếu thuốc, tỉnh ngủ hẳn.
Thanh Thanh về tới Thanh Đảo, tôi có gọi cho cô ấy một cú điện thoại, cô ấy không có nhà, tôi đoán cô ấy đi gặp gã sĩ quan quân đội là bạn thanh mai trúc mã của mình, cho nên trong lòng tôi ghen tức lồng lộn, nhưng ngay sau đó lại bị cuốn ngay vào những nỗi lo trong việc làm ăn. Nếu thực sự phải ly hôn thì chắc chắn tôi sẽ nói rõ ràng với bố mẹ Thanh Thanh, dù sao hai người họ vẫn đối xử với tôi rất tốt. Lần đó, khi cãi nhau với Thanh Thanh về chuyện hai mươi tệ tiền boa, họ còn nói giúp cho tôi, tôi không thể lặng lẽ biến mất khỏi cuộc đời họ như thế được.
Giờ đang là thời khắc quan trọng để giành được gói thầu bên Khoa Mỹ, không thể qua loa, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng phải coi trọng. Hơn nữa, việc này nối tiếp việc kia, đành phải giải quyết những công việc quan trọng trước.
Sắp tan làm tôi nhận được điện thoại của Lộ Cường: bảy giờ tối nay, khách sạn Hoa Tuấn, Dương Hồng Năng, ông chủ Hạ, không được đến muộn. Thời gian, địa điểm, nhân vật đều phải đầy đủ.
Lộ Cường nghiện mạt chược, từng lập kỷ lục khi chơi liên tục bảy mươi hai tiếng đồng hồ, hơn nữa hắn chỉ chơi ở nhà, không bao giờ sang Macao chơi Poker, nói là chơi bài không có cái khoái cảm như khi được sờ vào từng quân mạt chược. Hắn thường ở vào tình trạng một thiếu ba, thế nên hắn toàn nhắn tin cho mấy người bạn mạt chược nói là ba thiếu một, khiến ai cũng mạo hiểm vượt đèn đỏ để tới ngay “hiện trường”.
Tôi quen Dương Hồng Năng trên bàn mạt chược. Lộ Cường giới thiệu, nói hắn là “người sành sỏi số một Châu Hải”. Ấn tượng sâu sắc nhất về hắn là mái tóc được chải cẩn thận và vuốt keo bóng lộn, không chừa một sợi, tưởng chừng có thể soi gương. Hắn đeo cà vạt màu sắc lòe loẹt quanh năm, cho dù là mùa hè nóng đến đâu cũng phải mặc áo sơ mi, trên cổ tay là chiếc đồng hồ dây xích bằng vàng to tướng, lúc nào cũng có một cái ví da cá sấu màu đen giắt túi quần, kiểu cách ăn mặc và kết hợp vô tổ chức này khiến hắn cảm thấy rất thoải mái. Lần đầu gặp nhau, hắn ném cho tôi một tấm danh thiếp, tự giới thiệu là “làm điếm”. Tôi khựng lại, hắn ngẩng đầu lên nhìn tôi, “làm máy nén”. * (Trong tiếng Trung, từ “điếm” và từ “máy” có cách phát âm giống nhau), Dương Hồng Năng bật cười:
- Cùng nghề, cùng nghề.
Chức vụ của Dương Hồng Năng nghe rất kêu: “Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty trách nhiệm hữu hạn Quốc tế Vạn Hải”, bên dưới là địa chỉ và số điện thoại của các công ty chi nhánh tại Hồng Kông, Macao, Đại lục, khiến người ta bất giác nảy sinh cảm giác ngưỡng mộ. Sau đó tôi mới biết cái gã này sở trường là nói khoác, giống như những gì hắn mặc, cái gọi là Hội đồng quản trị chẳng qua chỉ