Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341932
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1932 lượt.
thầu của Khoa Mỹ không đơn giản như tôi nói, tình hình phức tạp hơn bên Khoa Đạt rất nhiều.
Ba năm trước Phó Tổng của Khoa Đạt là Hà Đông Dương đã đưa một vài người anh em thân tín ra ngoài lập giang sơn mới, kiếm một mảnh đất ở thị trấn Trung Sơn gần Châu Hải nhất, thành lập công ty Khoa Mỹ. Họ chủ động liên lạc với tôi, hy vọng tôi có thể cung ứng chíp cho họ. Khi đó điều hòa Khoa Đạt đang bán rất chạy, lượng tiêu thụ của chúng tôi mỗi tháng lên tới khoảng một triệu tệ, hóa đơn kéo dài tới ba tháng, tiền hàng đặt trước ba triệu, bên phía Hồng Kông phải đặt một triệu tệ tiền đảm bảo, thêm vào đó là các chi phí thường ngày khiến tổng mức vốn lưu động của chúng tôi phải cần tới năm triệu. Khi đó thực lực của tôi còn chưa hùng hậu, đáp ứng được đơn hàng của Khoa Đạt đã khiến chúng tôi cảm thấy khá vất vả. Quan trọng nhất là Hà Đông Dương rời khỏi Khoa Đạt trong nỗi ấm ức, người của Khoa Đạt từng ngầm ám hiệu cho tôi biết rằng nếu cung ứng hàng cho họ thì sẽ ngừng hợp tác, chiêu này chẳng khác nào tuyệt đường lùi của tôi, vì vạn bất đắc dĩ nên tôi phải ra điều kiện với Khoa Mỹ:
- Muốn làm cũng được, trả trước năm mươi phần trăm, hàng đến thanh toán nốt.
- Nhưng tôi cũng có nói là ép anh phải kéo dài thời gian thanh toán ra ba tháng đâu!
Mấy lần tiếp xúc đều không có tiến triển, thái độ của Phó Chi Bình vẫn cứ lửng lơ khó nắm bắt, tôi muốn từ bỏ nhưng Cảnh Phú Quý nhắc nhở tôi:
- Khoa Đạt giờ như lửa tàn trước gió, Khoa Mỹ là con đường sống duy nhất của cậu, nguy hiểm đến đâu cũng phải đi. Sự việc sẽ có thay đổi, ban đầu Hoàng Lực chẳng cũng phải khó chơi thế mà cậu vẫn giải quyết ổn thỏa đó sao? Huống hồ việc buôn bán chỉ có lợi là trên hết, không có tình bạn và kẻ thù vĩnh viễn, cậu sợ cái gì!
Những lời nói như kéo tôi ra khỏi vũng bùn, tôi vỗ vai hắn, nói:
- Cậu bình thường chẳng được việc gì, vào lúc quan trọng cũng thật thông minh.
Sau đó tôi còn tới nhà gặp Chủ tịch Hà Đông Dương, bày tỏ thành ý của tôi, xin lỗi về việc năm xưa còn trẻ chưa hiểu chuyện, những lời nói độ lượng của ông chủ Hà đã dập tắt mọi lo lắng của tôi:
- Chuyện đã qua cho qua luôn đi, gặp ai cũng làm thế thôi, tôi hiểu mà. Chúng ta nhìn vào hiện tại, vào tương lai, hãy mang điều kiện vượt trội nhất của cậu ra để cạnh tranh!
Tôi tin rằng ông ta không lừa tôi, nửa năm sau, chúng tôi bắt đầu trao đổi hàng với khối lượng nhỏ.
Tình hình bây giờ đã thay đổi, Phó Chi Bình cứng cáp nên tự mình làm riêng, ông chủ Hà muốn thoát khỏi những công việc lặt vặt nên mời Lôi Anh Minh về làm Tổng Giám đốc. Tôi đánh giá lại tình hình này, tóm lại là có lợi cho tôi, bởi vì ai mà không biết Nam Hưng vào được Khoa Mỹ là nhờ có Phó Chi Bình, bây giờ hắn đi rồi, Lôi tổng tới, rất có thể ván bài sẽ phải chơi lại từ đầu.
Nhưng vẫn còn rất phiền phức, Khoa Mỹ có một điểm hoàn toàn khác với Khoa Đạt, Khoa Đạt là doanh nghiệp quốc doanh một trăm phần trăm, chúng tôi thường áp dụng hình thức “thả con săn sắt, bắt con cá rô” – kiếm một khoản tiền lớn, trả về một chút tiền nhỏ, chỉ vài phút là giải quyết được bất cứ ai, nhưng Khoa Mỹ là doanh nghiệp tư nhân, chiêu này không mấy hiệu quả, ông chủ kiểm soát rất chặt, các vị trí chủ chốt đều có cổ phần, mỗi người quản lý một công việc, cái gì cũng phải rõ ràng, bởi vậy không ai dám nhận hối lộ từ nhà cung ứng.
Nhưng Cảnh Phú Quý lại một lần nữa thể hiện trí tuệ của hắn:
- Chỉ cần không phải toàn bộ là của mình, có những người trong sáng cũng nhận, trong tối cũng nhận, ai tới là không từ chối.
Trong vấn đề Khoa Mỹ, điều khiến tôi đau đầu nhất không chỉ là Lôi Anh Minh không rõ lai lịch mà còn có kẻ địch mạnh Triệu Hữu Tài.
Miếng mồi béo bở của Khoa Mỹ có thể nói là một mình Triệu Hữu Tài được xơi.
Triệu Hữu Tài vốn từng làm việc với tôi ở Cảnh Trình, chỉ có điều kinh nghiệm của hắn dày dạn hơn tôi, từng là cấp trên của tôi, một năm sau khi hắn lên làm Giám đốc Bán hàng khu vực Hoa Nam, tôi cũng được thăng làm Giám đốc Bán hàng khu vực Hoa Đông.
Chỉ là gã này mặt chuột, quá tinh ranh, thậm chí là quỷ quyệt, tôi, Lâm Thăng và Cảnh Phú Quý sau ra làm riêng, hắn gặp chuyện, không thể ở lại Cảnh Trình được nên phải đến Nam Hưng, ông chủ Vạn lập tức phong cho hắn là Phó Tổng Giám đốc, phụ trách toàn Nam Hưng không dưới ba triệu tệ, ông chủ Vạn cười rách cả mép, cuối năm thưởng hắn năm mươi nghìn tệ, lại còn nâng kinh phí hoạt động mỗi tháng từ hai mươi nghìn lên thành bốn mươi nghìn chỉ để mời người bên Khoa Mỹ đi ăn uống, chơi bời, đồng thời điều thêm hai người nữa làm trợ thủ cho hắn để tăng thêm thực lực, Triệu Hữu Tài hiểu hai người này ngoài mặt là trợ lý, nhưng thực ra là giám sát.
Ông chủ Vạn là người thế nào, thấy Khoa Mỹ có khả năng phát triển tốt, trong lòng vui thầm, nhưng đồng thời cũng sợ mọi nguồn vốn của mình nắm trong tay một mình Triệu Hữu Tài, lúc nào hắn nổi hứng lên mang ra làm điều kiện uy hiếp, thậm chí lập công ty riêng thì có khác nào mình mang dao ra tự giết mình? Chiêu này là một trong những sát chiêu mà các ông chủ thường dùng.
Thực ra Tri