XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341920

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1920 lượt.

ã ngứa ngáy lắm rồi, hơn nữa còn ngứa đến phát đau, có thể cãi nhau bất cứ lúc nào vì những điều vô cùng nhỏ nhặt. Bố mẹ Thanh Thanh tới Châu Hải, tôi mời họ ra ngoài ăn cơm, không khí rất vui vẻ, tôi cao hứng boa cho nhân viên phục vụ hai mươi tệ tiền lẻ, tức thì Thanh Thanh xị mặt ra:
- Sao phải cho cô ta? Đó là việc cô ta phải làm mà!
- Người ta ở quê ra kiếm tiền khó khăn, cho chút tiền thì có sao? - Đây là lô-gic của tôi, trái tim bác ái vốn là đức tính tốt đẹp của đàn ông.
- Ngày nào em cũng hầu hạ anh, anh không những không cho em tiền mà còn chửi em! - Đó là lời phản bác của Châu Thanh Thanh. Mỗi lần cãi nhau, Thanh Thanh thường lau nước mắt nói:
- Sự nhiệt tình, chân thành của anh năm xưa đi đâu rồi? Vì sao trước và sau khi kết hôn lại như hai người hoàn toàn khác nhau?
Khi đó tôi thường trả lời:
- Anh là đàn ông, phải kiếm tiền nuôi gia đình, làm gì có công sức mà chơi trò nhi nữ tình trường với em suốt cả ngày? Trừ phi anh không làm gì nữa. Trước và sau khi kết hôn khác nhau là bình thường, giống nhau mới là bất thường!
Sau phút giông tố, Thanh Thanh chun mũi nói:
- Em vẫn thích Lý Tiểu Phi làm thơ tặng em hơn!
ĐỐI Đ̀U GAY GẮT
Thơ không thể ăn thay cơm. Sự dịu dàng không thể giúp bạn thành công trong sự nghiệp. Mối quan hệ mua bán có những lúc giống như đánh bạc, mại dâm, không thể nhìn thấy ánh sáng. Ở điểm này Thanh Thanh không quen được, Lâm Thăng cũng phản đối.
Lâm Thăng rất có thành kiến với bộ phận Bán hàng, nhất là từ sau khi học MBA, hắn lại càng khinh ghét ra mặt cái thói chè thuốc và gái gú của Cảnh Phú Quý. Có nhân viên của phòng Bán hàng không tìm được khách hàng liền đổ lỗi cho lý do khách quan, nếu không phải là vì chất lượng của đối thủ quá tốt thì cũng nói là do giá thành của chúng ta quá cao, Lâm Thăng nổi nóng:
- Nếu giá của chúng ta vừa rẻ vừa có chất lượng tốt thì còn cần các cậu làm quái gì? Bảo con lợn đi cũng bán được!
Lẽ ra tôi cũng đồng ý với quan điểm của hắn ở câu nói trước, nhưng câu sau nói ra trước mặt bao nhiêu người rõ ràng là làm tổn thương tới người ta, mặc dù tôi cũng từng dùng những câu như vậy để nói bọn họ, nhưng chỉ là nói thầm trong lòng. Thái độ của Lâm Thăng ép tôi phải đứng ra đóng vai người tốt:
- Có những tình huống khách quan đúng là cần phải suy nghĩ… - Còn chưa dứt lời, Lâm Thăng đã cắt ngang, vẫn là dáng vẻ điên tiết trước đó, đầu tiên là đưa ra quan niệm kinh doanh của Dư Thế Hùng “Không bao giờ thừa nhận cái sai của mình chính là cái sai lớn nhất”, một lúc sau lại dẫn ra câu quảng cáo của mạng di động Trung Quốc, “Trái tim lớn đến đâu, sân khấu sẽ lớn như vậy” và câu cuối cùng, “Nếu các người không ỉa ra được, thì đừng trách sức hút của địa cầu không đủ”.
Mọi người đều phì cười, một Lâm Thăng bình thường luôn nho nhã lịch sự mà cũng có thể nói ra những câu bậy bạ như thế. Tôi ngược lại, hơi không vui, cách nói của Lâm Thăng rất có lý, nhưng ngữ khí không đúng, suýt chút nữa tôi đã chất vấn hắn, giá bán không thể hạ xuống được có phải là vì giá nhập vào quá cao hay không? Nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy thôi bỏ đi, không thể bộc lộ mối quan hệ bất hòa của hai ông chủ trước mặt nhân viên, như thế họ sẽ cười vào mặt công ty, làm sao còn làm tiếp được nữa?
Cảnh Phú Quý sa sầm mặt, mặt hắn vốn dĩ không trắng, giờ lại càng đen hơn, vừa mở miệng ra đã vô cùng kích động:
- Bọn tôi cả ngày ở ngoài dầm mưa dãi nắng, các anh không thấy, tan làm còn phải đi gặp khách hàng, những vấn đề này không nói tới thì thôi, đơn đặt hàng khó khăn lắm mới có được thì bộ phận Mua hàng lại không giao hàng kịp thời, công ty không bao giờ có hàng trong kho, người ta quay sang đặt hàng Nam Hưng thì tính thế nào? Chẳng lẽ cũng là trách nhiệm của phòng Bán hàng.
Tiểu Diêu không nhịn được nửa:
- Trưởng phòng Cảnh, lần nào đơn hàng của các anh cũng gấp, hôm nay có đơn ngày mai cần hàng, ai mà nhanh được như thế? Chúng tôi phải liên lạc với bên Songyang Hồng Kông để lấy hàng, rồi phải liên lạc với công ty Thanh Quan để chuyển hàng, hàng chuyển tới còn phải chờ hải quan kiểm duyệt, những việc này đều cần có thời gian, không phải do chúng tôi chủ động được.
Bành Tiền Tiến nghe thấy thế thì nhảy lên:
- Khách hàng bắt chúng tôi như thế thì chúng tôi còn cách nào khác? Chúng ta không giao được hàng nhưng bên Nam Hưng giao được.
- Thế sao các người không thể thuyết phục khách hàng? Đây là thủ tục giao hàng bình thường nhất rồi.
Bành Tiền Tiến càng kích động:
- Nực cười, thuyết phục khách hàng? Nói thì đơn giản, các người thử đi làm xem!
Thấy tình thế không hay, tôi tiếp tục hòa giải:
- Công việc của phòng Bán hàng có vấn đề, phòng Mua hàng cũng có liên quan, sau đây đều phải chỉnh đốn, Lâm tổng thấy đúng không? - Lâm Thăng kinh ngạc nhìn tôi, tôi mặc kệ hắn. - Đương nhiên, công ty đang suy nghĩ tới việc cần phải có kho chứa hàng, về việc này tôi với Lâm tổng đang lên kế hoạch. Tiểu Diêu, cô soạn một danh sách các đơn hàng thiết yếu nhất, đặc biệt các mặt hàng có nhu cầu cao mà thời gian giao hàng dài.
Cảnh Phú Q