Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341942
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1942 lượt.
i lâu cuối cùng cũng trở lại vạch xuất phát, khi chai rượu gần cạn, tôi thấy thời cơ đã đến, không nói rõ ràng một chút với hắn thì không được, bèn vừa rót rượu vừa nói:
- Ngoài ra cái gì?
Tôi không trả lời ngay, nhấp một ngụm rượu rồi buông ra một câu:
- Anh Triệu, anh ở Nam Hưng là người làm công, tôi sẽ không bạc đãi anh đâu.
Triệu Hữu Tài cúi thấp đầu, tiếp tục gắp thức ăn. Tôi cũng không nói gì nữa, vùi đầu vào uống rượu, điện thoại di động bất chợt đổ chuông, một tin nhắn tới, là của Hoa, tôi đang cúi đầu đọc thì Triệu Hữu Tài bỗng dưng mở miệng:
- Cậu thực sự tưởng rằng Ức Lập không thể làm nên chuyện gì chăng? Nếu hắn đưa ra giá thấp thì sao?
Tôi buông điện thoại xuống:
- Vậy sao? Nghiêm trọng thế sao? Về điểm này tôi chưa nghĩ đến, cao kiến của anh thế nào?
- Lý tổng, cậu là một người thông minh, nhanh nhẹn như thế mà còn chưa nghĩ đến thì cái đầu óc cục gạch của tôi hết cách rồi.
Cuộc trò chuyện cuối cùng không có kết quả, nhưng câu quan trọng nhất hắn đã chịu nghe, mục đích ban đầu đã đạt được, tôi nhớ lại lý thuyết làm máy và cưa gái của Dương Hồng Năng, rất nhiều chuyện không phải cứ ra tay là được, mà cần có thời gian và công sức kinh doanh.
Ở cửa, tôi đưa hai tay ra nắm chặt lấy tay Triệu Hữu Tài, sau đó lại lắc lắc mấy cái:
- Chúng ta mãi mãi là bạn tốt, mãi mãi! - Triệu Hữu Tài cũng đưa bàn tay kia nắm lại, nói là đúng thế, đúng thế.
Không nhớ tôi từng đọc một câu như thế này ở đâu: Khi bạn có mục đích, cái gì không phải bạn sẽ nói thành phải, cái gì vốn là như thế thì bạn không bao giờ nói. Đối với Triệu Hữu Tài thì thế, chứ đối với Cảnh Phú Quý và Lâm Thăng, tôi chưa bao giờ nói vậy, chưa bao giờ có những động tác mà người ngoài nhìn vào, tưởng chừng nó rất chân thành.
LÝ TƯỞNG VÀ HIỆN THỰC
Để hòa giải cho Cảnh Phú Quý và Dương Huệ, tôi thấu chi cả chữ tín của mình. Sau khi thống nhất lời nói với Cảnh Phú Quý tôi tới hẳn nhà họ, giống như tổ trưởng tổ hòa giải của khu phố, nói hết nước hết cái:
- Dương Huệ này, mấy cái thứ ở trên mạng toàn là đồ ảo, chỉ đùa cho vui thôi, hôm đó Bành Tiền Tiến nói gì em cũng nghe thấy rồi, đúng không? Con người thằng Quý không dám làm chuyện gì có lỗi với em đâu, huống hồ nếu cậu ấy dám thì anh là người đầu tiên không đồng ý, làm gì chờ tới lúc bị em phát hiện. - Sau đó tôi lại quay đầu qua nói với Cảnh Phú Quý, - Cậu nói xem đúng không Quý!
Cảnh Phú Quý luôn miệng nói đúng thế, đúng thế, rất khiêm tốn chấp nhận lời phê bình. Tôi lại tiếp tục lên tiếng:
- Anh nhờ người bạn bên Cục Công an điều tra địa chỉ IP của cái QQ đó rồi, “Người Đông Bắc” ở Hắc Long Giang, “Không lời” thì ở Tân Cương, xa xôi như thế, mà hai chỗ này Cảnh Phú Quý đều chưa tới bao giờ, làm gì có cơ hội tiếp xúc, em nói bọn họ có làm được việc gì cụ thể không, không thể nào làm chuyện đó qua không khí được, đúng không em dâu?
Biểu cảm của Dương Huệ tươi tắn trở lại, nhưng vẫn chưa buông tha:
- Nhưng mà lời họ nói nghe kinh tởm lắm!
Điểm này thì không thể làm khó được tôi:
- Tục ngữ nói, “Cái gì nói thì không làm, làm thì không nói, chó hay sủa chẳng bao giờ cắn người”. Cậu ấy nói nghe càng ghê càng chứng tỏ cậu ấy nói cho sướng miệng thôi, không làm được trong thực tế!
Đàn bà giỏi làm nũng, đàn ông thích nói dối, tôi phát hiện ra mình bẩm sinh có khả năng nói dối, lúc nói mặt rất nghiêm túc, không đỏ, tim không đập mạnh, ai không tin tôi sẽ nổi cáu với họ. Lâm Thăng bảo tôi:
- Như thế có mệt không? Lời nói dối vô tận, lời nói thật là bờ, nói dối một câu phải dùng năm câu để hoàn thiện, nói dối năm câu phải dùng hai mươi câu để hoàn thiện, nói đến sau cùng thì ngay cả bản thân cũng không biết lời nào là thật, lời nào là giả, ngộ nhỡ bị phát hiện có phải càng xấu mặt hơn không?
Tôi nói:
- Anh dám đảm bảo là anh chưa bao giờ nói dối không? Huống hồ nói dối chắc chắn là xấu à? - Không! Ít nhất là từ việc của Cảnh Phú Quý tôi cũng thấy không phải, nếu làm to chuyện lên thì với hắn, với Dương Huệ, với con gái của họ và gia đình hai bên đều chẳng có ích gì cả, công ty cũng không được yên ổn! Thế nên đây là một cục diện “đa phương có lợi” chứ không phải “song phương có lợi”.
Thấy nước mắt của Dương Huệ đã ngưng, lúc này tôi đánh mắt ra hiệu cho Cảnh Phú Quý, hắn lập tức nhân cơ hội đó, thề thốt và đảm bảo rằng đó chỉ là đùa giỡn cho vui, xong còn nói vì hắn thấy thường ngày vợ vất vả nhiều nên Tết này định đưa cả nhà đi Hàn Quốc chơi, để thỏa mãn sở thích những bộ phim Hàn của đồng chí vợ, ngày nào cũng say mê Bae Yong Joon. Thế là Dương Huệ toét miệng ra cười:
- Đồ xấu xa, ai đồng ý đi Hàn Quốc với anh rồi hả!
Vậy là một trận phong ba cuối cùng cũng bình yên, nhưng bản thân tôi vẫn đang nằm trong vùng tâm bão, tôi rất giỏi giúp người khác giải quyết khó khăn, nhưng vấn đề của mình không bao giờ xử lý tốt được, không biết mình với Thanh Thanh liệu sẽ có kết thúc như thế nào.
“Sự kiện QQ” được giải quyết ổn thỏa, tôi và Cảnh Phú Quý ngồi uống rượu mừng ở “Đông Lai Thuận”, sau khi đã dốc ba ly vào bụng, hắn nghi