pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341951

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1951 lượt.

vù lên trong cuộc hỗn chiến.
Hồi điền nguyện vọng thi đại học, nhìn mấy chữ “Khoa chính trị quốc tế”, tôi thầm vui trong lòng, đây chẳng phải con đường tốt nhất để thực hiện lý tưởng làm “Thủ tướng” của tôi sao? Theo như hiểu biết của tôi khi đó, chính trị quốc tế chính là giải quyết các mối quan hệ giữa quốc gia này với quốc gia khác, yêu cầu còn cao hơn, phức tạp hơn so với việc quản lý một quốc gia, học xong nên làm việc ở Liên hợp quốc, nói thẳng ra là có khả năng làm “Thư ký Liên hợp quốc, làm “Thủ tướng” của một nước đúng là chuyện nhỏ, thế là tôi cắm đầu vào “thực hiện ước mơ”.
Nhiều năm trôi qua, tôi không thể không khâm phục tầm nhìn xa trông rộng của những người bạn mới thời tiểu học, kết quả đương nhiên là tôi không thể làm Thủ tướng, còn Ngô Chí An năm xưa chưa bao giờ muốn làm Thủ tướng thì giờ đã là Phó Chủ tịch huyện ở huyện chúng tôi, nói thế nào cũng có thể coi như là một “Phó Thủ tướng”. Mỗi người cuộc đời mỗi khác, có ai biết kiếp trước của mình là gì, cũng không ai đoán được mười năm nữa cuộc đời mình sẽ ra sao, đây chính là bi kịch của con người. Nhưng giờ đây, chức danh của tôi cũng là người đứng đầu, chỉ có điều tôi là người đứng đầu một công ty, không phải là một nhà nước, so với những kẻ cả ngày chỉ biết gắn mông bên bàn mạt chược, hy vọng thắng được vài chục tệ về mua rau, tôi đã thấy thỏa mãn lắm rồi.
Tôi làm việc thường không có quy củ, nói năng không nguyên tắc. Lúc bình thường, tôi còn có thái độ nghiêm túc, nhưng gặp bạn bè than thiết hay phải lúc nổi nóng, chút nho nhã hiếm hoi đến đáng thương trên người tôi sẽ bay biến mất. Dạo gần đây trên mạng thịnh thành từ “dựa”, tôi bèn sửa lời thề trên Phổ Đà Sơn là: “Tôi không dựa vào người khác, chỉ dựa vào chính mình” thành: “Tôi không dựa vào chính mình, có bản lĩnh thì dựa vào người khác”. Khi nói câu đó, tôi cảm thấy mình trẻ trung, thời thượng, ngay cả những nhân viên thế hệ 8X ở công ty cũng phải há hốc mồm kinh ngạc.
Mọi người đều phản ánh tôi làm Tổng Giám đốc mà không ra dáng, không bao giờ thắt cà vạt, hút thuốc bất kể chỗ nào, hễ ngồi xuống là gác chân lên bàn, nếu hứng thì chân tay phải cử động, nói chuyện không nghiêm túc, thích ba hoa. Lâm Thăng nói tôi là răng đen quá, mau đi tẩy đi. Tôi nói được rồi, tẩy sẽ khỏe hơn. Rồi tôi cười đểu cáng, động tác khoa trương, không hề ra dáng chút nào, nói một câu trong nghề chúng tôi là “không chuyên nghiệp”, thế nên khi Cảnh Phú Quý giúp tôi đặt nickname trên mạng là “Người đàn ông thành công, trưởng thành” thì có đến một nửa là nói dối. Điều quan trọng nhất là tôi làm việc rất tùy tiện, thường lá mặt lá trái, lời hôm qua nói, hôm nay sẽ không thừa nhận. Có một lần Cảnh Phú Quý cầm hóa đơn điện thoại của Vương Diệu tới tìm tôi ký để thanh toán, tôi thấy vượt tiêu chuẩn tám mươi tệ, không đồng ý. Cảnh Phú Quý nói:
- Tháng trước Vương Diệu tới Thuận Đức đòi nợ mười ngày, tiền điện thoại rất đắt, khi đó nó đã xin ý kiến cậu, cậu đồng ý thanh toán hết tiền điện thoại tháng này còn gì.
Tôi nghe thấy thế thì nổi cáu:
- Thế nó có mang được tiền về không? Tiền không mang về được lại còn đòi thanh toán tiền điện thoại? Cho dù tôi có nói thì cũng là lúc đó, bây giờ tôi không đồng ý thì sao?
Cảnh Phú Quý có chút hơi ngứa ngáy:
- Có một tí tiền, đáng bao nhiêu đâu, huống hồ khi đồng ý cậu cũng không có điều kiện đi kèm, là ông chủ mà nói lời không giữ lời thì không… không tốt lắm.
Khi đó tôi đang rầu rĩ về vấn đề vốn lưu động:
- Không được, chưa đòi được nợ về, không được là không được! Đây không phải là vấn đề tiền ít tiền nhiều.
Sau khi bình tĩnh lại, tôi lại thấy hối hận, làm như thế đúng là hơi quá đáng, sau đó tôi tìm Cảnh Phú Quý hỏi chuyện này, hơi chút ngại ngần:
- Hay là cứ thanh toán cho nó đi?
Cảnh Phú Quý nhìn tôi vẻ khinh bỉ:
- Không cần đâu, Lý tổng, tôi tự móc tám mươi tệ ra cho Vương Diệu rồi, nhưng mà cậu yên tâm, những lời nói vĩ đại của cậu không lọt tới tai nó đâu.
Tôi thấy hơi xấu hổ, rụt rè đẩy vai Cảnh Phú Quý một cái:
- He he, đúng là anh em tốt, tan làm tôi mời cậu đi uống rượu.
Tính đi tính lại, tôi vẫn còn một tật xấu nữa, đó là cứ vào đến hộp đêm, gái ngồi xuống bên cạnh thì việc đầu tiên tôi làm không phải ôm ấp, hôn hít mà là xem điện thoại của cô nàng có “tác phẩm kinh điển” nào mới ra lò hay không, nếu có cái gì hợp ý là tôi lập tức gửi tới điện thoại mình, sau đó chia sẻ cho đám anh em, ngay cả khi Bush được lên làm Tổng thống, tôi cũng chẳng mấy quan tâm.
Những điều Cảnh Phú Quý vừa phê bình tôi, câu nào cũng đúng sự thực, tôi tán thành cả hai tay hai chân. Nhưng thân phận có ảnh hưởng tới hành động của bạn, ông chủ thật không dễ làm.






Tiếp xúc trực diện với Khoa Mỹ
THƯ TỪ HỒNG KÔNG
Lâm Thăng đưa cho tôi xem bản fax mà văn phòng Songyang Hồng Kông gửi sang, hai câu đầu là mấy lời khách sáo, đại loại như kinh doanh thuận lợi, công ty phát triển, còn nhắc tới hai từ "cùng thắng", xem ra họ đã học được cả từ ngữ "mốt" nhất của Đại l