Chiến Thư Của Nàng Tình Nhân Nhỏ
Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1962 lượt.
êng ly rượu lên bàn, nói:
- Cậu làm ra vẻ chính nhân quân tử, ngoài Châu Thanh Thanh và Dương Huệ ra, trên thế giới này ai mà không biết cậu còn tệ hơn cả tôi!
Tôi cười tự đắc:
- Như nhau cả thôi. Chuyện này cũng may là tôi phản ứng nhanh, nếu không thì lộ cả rồi.
Hôm nay Cảnh Phú Quý tửu lượng rất kém, mới uống vài ly mặt đã đỏ bừng, nói chuyện cũng ít, tay chống cằm, nghiêm túc nghe tôi giáo huấn, tôi cao hứng nói:
- Chuyện này xử lý thật là hoàn hảo, thậm chí còn có thể viết vào cuốn Cẩm nang xử lý các mối nguy cơ trong quan hệ vợ chồng. - Cũng chính lúc đó tôi phát hiện hắn không bình thường, tôi đưa tay ra nắm cánh tay hắn:
- Sao thế? Nhớ “Không lời” của cậu rồi hả? Lẽ ra hôm nay cậu nên vui mới phải.
Hắn chầm chậm ngước mắt lên, trong đó là những tia máu đỏ:
- Cậu thay đổi rồi.
Tôi không hiểu:
- Cậu nói gì cơ?
- Cậu thay đổi rồi, trở nên tầm thường, thậm chí là vô sỉ, tình bạn bị cậu coi là công cụ, giúp bạn bị cậu mang ra làm giao dịch, điều hết thuốc chữa nhất là cậu lại coi đó là vinh quang! - Tôi hiểu Cảnh Phú Quý nói những điều này là vì hắn vẫn canh cánh trong lòng việc mà tôi bắt hắn làm. Thực ra, việc tôi bắt Cảnh Phú Quý làm rất đơn giản. Từ sau lần nói chuyện với Tần tổng, về tới công ty, tôi đã bàn bạc với Lâm Thăng, chi phí tôi có thể đồng ý với cô ta, nhưng nếu phải trốn thuế thì chúng tôi sẽ phải thành lập một công ty khác, tiền hàng từ công ty Phi Thăng chuyển tới công ty của Tần tổng, sau khi trừ đi chi phí làm thủ tục, Tần tổng lại phải chuyển tiền về cho chúng tôi, nhưng không thể trực tiếp chuyển về Phi Thăng mà phải về một công ty thứ ba do chúng tôi kiểm soát. Tôi là đại diện pháp nhân của Phi Thăng, Lâm Thăng là Chủ tịch Hội đồng quản trị, hai người chúng tôi đều không thể có bất cứ cổ phần hay chức vụ gì ở công ty mới, nếu không rất dễ điều tra ra là công ty liên đới, đại diện pháp nhân của công ty mới phải là một người dường như không liên quan nhưng hoàn toàn tin tưởng được, nghĩ đi nghĩ lại chỉ có Cảnh Phú Quý là người thích hợp nhất. Nhưng tôi không hiểu vì sao hắn lại không muốn làm, có lẽ vì sợ nếu xảy ra vấn đề gì, người đầu tiên bị công an tìm chính là đại diện pháp nhân.
Tôi vẫn tỏ ra thản nhiên, ngừng ngay nét mặt hí hửng đầy khoa trương của mình, ngậm một điếu thuốc, châm lửa:
- Trong cái xã hội này có ai là không thay đổi?
- Không phải như thế, cậu thay đổi tới mức tôi sắp không nhận ra cậu rồi. Phi, ngày trước cậu chỉ có vẻ xấu bên ngoài, có lúc xấu nhưng đáng yêu, bây giờ cái xấu xa đã ăn vào xương cốt của cậu, cậu toàn làm những việc khiến người thân đau khổ, khiến kẻ thù sợ hãi. Ánh mắt cậu giờ lạnh lùng, tham vọng và bất chấp thủ đoạn, thậm chí còn có chút điên cuồng, tôi đã không còn tìm được cái cảm giác năm xưa khi có tiền tiêu chung với cậu nữa rồi.
Những gì Cảnh Phú Quý nói đều là sự thực, vì thành công, vì kinh doanh, tôi không những mất hết sĩ diện, mà còn vô sỉ. Nhưng thân phận của mỗi người không phải vừa sinh ra đã được định sẵn, gái điếm không phải sinh ra đã là gái điếm, làm kinh doanh nhiều năm, vì bạn bè, ta rút đao tương trợ nhưng có khi ta lại bị chính bạn bè đâm trả hai đao, kết quả của việc căm ghét cái ác là khiến mình mất đi đơn đặt hàng, vì người ác là những kẻ có tiền, còn kẻ yếu đuối, nghèo khó lại không thể cho bạn một chút lợi nhuận, một tiếng “cảm ơn” chỉ là vô ích với doanh thu của bạn. Người cao thượng sẽ mất hết tất cả, kẻ vô sĩ kiếm được đầy nồi, đã gặp qua nhiều ví dụ anh lừa tôi, tôi lừa anh, tôi thực sự đã âm thầm thay đổi. Không phải tôi muốn như thế, mà xã hội ép tôi như thế. Tôi ngày càng thiếu lòng tin vào con người, bởi vì lòng tin chỉ đem lại cho tôi bài học, sự nghi ngờ của tôi ngày càng nhiều, bởi vì nghi ngờ giúp tôi nắm quyền chủ động. Vòng tròn của tôi ngày càng thu hẹp, ngày càng vạch rõ những người là khách hàng và không phải khách hàng, tính cách tương đồng không còn là lý do để tôi kết bạn, “vô dụng với mình” đã trở thành vấn đề đầu tiên luôn xuất hiện trong đầu tôi. Cảnh Phú Quý nói tôi sa đọa, vô sỉ, thậm chí là có lúc điên cuồng, tôi chỉ ầm ừ vài tiếng, tôi không sa đọa liệu có bán hàng được không? Tôi không vô sỉ thì có mở công ty được không? Tôi không điên cuồng liệu có nuôi sống được mười mấy người trong công ty không? Một triết gia nào đó đã từng nói, thúc đẩy sự tiến bộ của xã hội không chỉ có ấm áp, không phải là cao thượng, mà là tham vọng, là vô sỉ, là tiền bạc!
Ngày nhỏ đi học, cô giáo cho làm bài văn “Lý tưởng của tôi”, tôi nói sau này lớn lên, tôi muốn làm một nhà khoa học, nhưng thực ra đó không phải là lý tưởng thực sự của tôi, lý tưởng của tôi là làm “Thủ tướng”, tôi tự cho rằng mình là người có tài năng xuất chúng, tôi còn viết ý nghĩ nào vào trong nhật ký, ai ngờ bị đứa bạn cùng bàn là Ngô Chí An đọc trộm rồi còn đọc cho mọi người nghe, mọi người đều chê bai tôi là một thằng bé cả ngày thò lò mũi xanh mà đòi làm Thủ tướng, đúng là cóc đòi ăn thịt thiên nga, tôi giận dữ lao lên dùng nắm đấm nói chuyện với chúng nó, kết quả là má trái tôi bị đấm sưng