Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341952
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1952 lượt.
ục. Sau đó họ thông báo Hoàng Chính Long và Ms. Lisa sẽ tới Đại lục, xuất phát lúc mười ba giờ thứ Tư, ngày người hai, trở về lúc mười tám giờ ba mươi phút, ở dưới còn dặn dò rằng nếu có vấn đề hoặc thay đổi gì, hãy liên lạc với Ms. Lisa trước mười tám giờ ngày mười một, còn kèm theo cả số điện thoại bàn và số di dộng của Lisa. Đọc xong, tôi cảm thán, người Hồng Kông làm việc đúng là khác địa lục, chỉ một việc rất đơn giản cũng viết thật rõ ràng, chuyên nghiệp.
Tôi gọi Cảnh Phú Quý, Vương Diệu và Bành Tiền Tiến vào, giơ tờ giấy ra trước mặt họ:
- Đọc đi, xem công ty quốc tế của người ta làm việc thế nào! Các cậu còn kém xa lắm!
Tôi nói:
- Chỉ dựa vào một bản fax vô cùng đơn giản này tôi tin rằng báo cáo điều tra của người ta chắc chắn làm cũng rất tốt. Hơn nữa, những thứ này bình thường các cậu cũng nên thu thập chứ không phải là đến lúc này mới cuống cả lên! Còn nữa, chính vì khó kiếm nên mới yêu cầu Trưởng phòng như cậu đi làm, mới thể hiện rõ được năng lực của cậu, nếu không vì sao tôi không bảo hai người họ làm? Cậu làm trưởng phòng không thể ngày nào cũng chỉ biết đưa họ đi trêu hoa ghẹo liễu, dạy bảo cho họ ít kinh nghiệm của cậu được không?
Vương Diệu và Bành Tiền Tiến vội vàng bày tỏ sự trung thành:
- Thực ra Trưởng phòng Cảnh cũng dạy bọn em rất nhiều thứ có ích, là thầy giáo của bọn em.
Tôi nói:
- Các cậu đừng nói đỡ cho cậu ấy trước mặt tôi, cậu ấy là người thế nào chẳng lẽ tôi còn không rõ, không làm hỏng các cậu là may lắm rồi. Bây giờ các cậu hãy soạn cho tôi một thư hẹn gặp theo quy cách chính thức, nội dung là chúng ta sẽ đưa người phụ trách của Songyang Hồng Kông gặp mặt chính thức với lãnh đạo cấp cao của Khoa Mỹ, xem ba người các cậu có làm được không? Hoàng Chính Long vừa mới nhận chức được một tháng, Lâm Thăng và ông ta chỉ mới gặp nhau hai lần, vẫn chưa hiểu rõ tính cách và khẩu vị của ông ta. Nhưng cho dù thế nào, kể cả có trúng thầu bên Khoa Mỹ, mọi việc cũng chưa OK, đảm bảo nguồn hàng phải phụ thuộc vào ông ta, huống hồ lần đầu gặp mặt, quy cách tiếp đãi phải tương đương với hàng Tổng thống.
Phương án tiếp đãi do Lâm Thăng và Lưu Hân lên kế hoạch, họ làm việc tỉ mỉ, chu đáo, đảm nhận việc này là hợp nhất, tôi nghe theo sự sắp xếp của họ.
- Tôi với Lý tổng tới đầu đường để đón, Lưu Hân đón ở cửa lớn dưới lầu, tại cổng công ty đặt một tấm biển nghênh đón, Tiểu Diệu và Lạc Lạc đứng chào hai bên, nhớ phải ăn mặc lịch sự, mỉm cười chuyên nghiệp, cười hở đúng tám cái răng, hôm nay nhớ soi gương tập trước đi. Bàn phòng họp phải có hoa tươi, giấy ăn, nước suối, bút máy và giấy trắng, tủ bên cạnh phải đặt cà phê, phải chuẩn bị sẵn cả sâm-panh và ly rượu. Tuy chúng ta chỉ là một công ty nhỏ, nhưng phải để họ cảm thấy chúng ta có khả năng trở thành công ty lớn. Còn nữa, khi chúng tôi bàn chuyện trong phòng họp, người bên ngoài không được chơi điện tử chát chít, mọi người không được thường xuyên đi lại, phải khiến điện thoại đổ chuông liên tục, phải làm ra vẻ vô cùng bận rộn, nhưng tiếng bước chân và tiếng nói chuyện điện thoại không được quá to. Đừng tưởng rằng họ ở trong phòng họp thì không chú ý tới tình hình bên ngoài, các lãnh đạo cấp cao của công ty lớn đều có thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ, tôi hiểu họ lắm.
Lưu Hân lấy bút và giấy ra ghi chép lại, Lâm Thăng chỉ chỗ này, trỏ chỗ kia, dặn dò, sắp xếp một hơi, sau đó ngồi phịch xuống:
- Tôi không tin là bày ra như thế rồi còn không thể ký được hợp đồng.
Tôi nhắc lại lần nữa:
- Các cậu nghe cho kỹ nhé, bình thường các cậu chát chít, chơi điện tử, chơi cổ phiếu tôi đều không can thiệp, nhưng các cậu cũng phải biết lúc nào nên, lúc nào không, ngày kia hãy thể hiện cho tôi cái dáng vẻ chăm chỉ, chuyên nghiệp ra, sắp xếp cụ thể thế nào, Lưu Hân sẽ thông báo với các cậu, nghe rõ chưa?
Còn một vấn đề quan trọng nữa, đó là tiệc tối và giải trí sau bữa tiệc nên sắp xếp thế nào? Mặc dù trong fax nói là họ sẽ ngồi tàu biển về Hồng Kông lúc mười tám giờ ba mươi phút, nhưng là chủ nhà, giữ khách lại ăn cơm là lễ nghĩa cơ bản nhất, thời cách mạng thì không phải thế, nhưng làm ăn kinh doanh buộc phải vậy. Vấn đề này khá khó khăn, Lâm Thăng nói:
- Hải sản, bào ngư, vi cá chắc chắn không được, ở Hồng Kông ngày nào họ cũng ăn các món đó, hàu sống tuy là đặc sản của Châu Hải, nhưng không cao cấp, phải chọn cái gì thật đặc biệt. - Tôi bỗng dưng nảy ra một ý:
- Thịt thú rừng, thịt thú rừng thì thế nào?
Lâm Thăng vỗ vai tôi:
- Hay lắm, cái món này ở Hồng Kông chắc chắn là không ăn được, chọn cái này đi.
Sắp xếp tiệc tối xong xuôi, sẽ đưa họ tới gặp Khoa Mỹ:
- Dùng lý do này để giữ khách, vừa thể hiện được quyết tâm của chúng ta với Khoa Mỹ, vừa khiến Hoàng Chính Long biết thực lực của chúng ta, nhất cử lưỡng tiện.
Lâm Thăng trù trừ một lát:
- Nhưng chuyện này phải thông báo trước để họ chuẩn bị.
Tôi nói để tính sau, Lâm Thăng kiên quyết không đồng ý:
- Đây là quy tắc tối thiểu, khái niệm thời gian của các công ty Nhật rất rõ ràng, kế hoạch đưa ra chi tiết, cụ thể, từng bước phải tính bằ