Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341961

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1961 lượt.

miếng dưa hấu đưa cho cô nàng.
- Tiểu Ngọc, chưa học tới đại học. - Cô nàng không giống những người đã quen nghề, ngồi xuống thoải mái như ở nhà, vẫn cái vẻ thản nhiên.
- Chẳng phải Hoa nói với em là sinh viên đại học sao?
- Phải hay không quan trọng lắm ạ? Nếu phải thì có phải anh sẽ cảm thấy rất có khoái cảm không?
Thái độ cứng ngắc của Tiểu Ngọc không những không làm tôi nổi cáu mà ngược lại còn kích thích hứng thú của tôi, tôi nhất định phải tìm hiểu cho rõ ràng. Nếu không làm rõ điều này hà tất phải tìm cô nàng làm gì, còn đầy gái xinh đẹp hơn, thạo nghề hơn cô ta nhiều.
Tôi đề nghị chơi trò oẳn tù tì uống rượu, Tiểu Ngọc động tác chậm chạm, hơn nữa không biết gian lận, đâu phải là đối thủ của tôi, phải uống liền tù tì mấy cốc, cuối cùng cô ta ngồi không vững được nữa, gục xuống vai tôi, tôi vỗ cánh tay cô ta nói:
- Này, hỏi em một câu, từ “sư phạm” tiếng Anh nói thế nào?
Miệng cô ta lẩm bẩm một từ không rõ lời:
- Nor… normal.
Từ “sư phạm” là một từ tương đối “văn hóa”, rất xa lạ, phiên âm thế nào tôi còn không biết, bởi vậy bèn móc điện thoại ra tra, quả không sai.
CHUYẾN VIẾNG THĂM CỦA HOÀNG CHÍNH LONG
Hoàng Chính Long khoảng ngoài bốn mươi tuổi, tóc đã điểm bạc, đeo kính không gọng, mặc bộ comple màu xám, thắt cà vạt màu xanh lam, trông nho nhã, thư sinh như một giảng viên đại học. Trong phòng họp, anh ta liệt kê ra toàn bộ số liệu kể từ khi chúng tôi bắt đầu hợp tác với nhau đến nay, chính xác tới từng loại sản phẩm và số liệu, cuối cùng rút ra kết luận: Lượng mua năm sau của chúng tôi đã tăng hai mươi lăm phần trăm cả năm, nếu năm sau lên tới mức một triệu hai đô-la Mỹ thì tốc độ tăng là năm mươi phần trăm, anh ta tỏ ra nghi ngờ với con số này.
Chỉ dùng số liệu để nói chuyện và đưa ra suy đoán, phương thức này nắm ngoài dự đoán của tôi, khiến tôi kinh ngạc. Nói thật lòng, những tài liệu này đến tôi còn không nắm vững, chỉ nhớ là mỗi năm mua sắm khoảng bao nhiêu, bao gồm cả một triệu hai đô-la Mỹ cũng là tôi buộc miệng nói ra trong lúc kích động, không ngờ anh ta tưởng thật, còn nhiều lần lấy ra làm dẫn chứng. Chờ Hoàng Chính Long nói xong, tôi mới cảm thán:
- Tổng giám đốc Hoàng làm việc nghiêm túc, nói chuyện có căn cứ khiến mọi người đều khâm phục, chúng tôi phải học theo mới được. - Khi nói câu này, tôi chuyển ánh mắt sang phía Lâm Thăng, ý của tôi rất rõ ràng, sau đó lại quay về chủ đề chính. - Những phân tích của Hoàng tổng rất có lý, nhưng tình hình năm sau đặc biệt hơn một chút, mục tiêu của Khoa Mỹ là hai triệu tám chiếc điều hòa, mức tăng trưởng là sáu mươi phần trăm, nếu chúng tôi chiếm được một nửa là chắc chắn rồi, thêm vào đó năm nay có thêm mấy khách hàng mới ký hợp đồng, bởi vậy chúng tôi chắc tới chín mươi phần trăm là có thể lên tới mức một triệu hai đô-la Mỹ. Hơn nữa, sân vận động Olympic đang được hoàn thiện, các chuyên gia quốc tế cũng đã dự đoán điều này, bởi vậy chỉ dựa vào mấy số liệu này sẽ không thể nào phán đoán chính xác được.
- Còn Khoa Đạt thì sao, nghe nói sắp phá sản, phía các anh sẽ bị tổn thất không ít. - Hoàng Chính Long không tha cho tôi, tin tức của anh ta thật nhanh nhạy. Tôi động não thật nhanh, đang nghĩ nên trả lời câu hỏi này như thế nào thì Lâm Thăng lên tiếng:
- Hoàng tổng, Khoa Đạt mặc dù là khách hàng lớn nhất của chúng tôi, nhưng thực tế tổng lượng hàng của họ đã giảm xuống ba mươi phần trăm, cho dù họ có phá sản thì chúng tôi cũng hoàn toàn có thể lấy lại được từ Khoa Mỹ, thế nên chuyện này Hoàng tổng cứ yên tâm. - Lâm Thăng dừng một lát, sau đó cầm tờ giấy mà hắn ghi chép lên. - Vừa nãy Hoàng tổng nhắc tới một số liệu mua bán năm 2004 không đúng, ít hơn một trăm tám mươi nghìn đô-la Mỹ so với thống kê của chúng tôi, bởi vì số hàng này khi đó chúng tôi đặt mua dưới danh nghĩa của một công ty khác nên quý công ty đã thống kê thiếu, nhưng chuyện này cũng không thể trách Hoàng tổng, ngài mới nhận chức, nắm được những số liệu đó đã là tốt lắm rồi. Ngoài ra, hiện tại tôi còn có một nhóm số liệu nữa muốn thảo luận với Hoàng tổng.
Lâm Thăng thần thái tự nhiên, thong thả lấy ra hai tờ giấy từ cặp tài liệu để trên bàn:
- Ngày mười lăm tháng Ba và ngày hai bảy tháng Chín năm nay có hai đơn đặt hàng không được giao đúng hạn, ảnh hưởng tới việc giao hàng cho khách, khiến chúng tôi bị Khoa Đạt phạt năm mươi nghìn tệ, khoản này nên tính thế nào? Tôi muốn nghe cao kiến của Hoàng tổng.
- Trí nhớ của Lâm tổng rất tốt, nhưng đơn hàng tháng Chín là do việc qua cửa khẩu của Tần tổng có vấn đề.
Khi Hoàng Chính Long và Lâm Thăng nói chuyện với nhau, tôi chỉ ngồi quan sát, không nói thêm một lời nào. Trước đó tôi chỉ quan tâm tới việc tiếp đón, không hề chuẩn bị tới nội dung cuộc họp, mặc dù lẽ ra là do Lâm Thăng đứng ra lo liệu, nhưng ít nhất chúng tôi cũng nên chuẩn bị trước phương án đàm phán, nhưng lại không làm. Lần này không ngờ lại có nhiều vấn đề nhỏ như thế, Lâm Thăng không những trả lời rất có đầu có cuối mà còn kịp thời chuyển chủ đề bất lợi của chúng tôi đi, quả thật tôi đã coi thường hắn, cái lớp MBA chu


Ring ring