Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341972
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1972 lượt.
yên ngành kinh tế học của hắn đúng là không tồi.
Hàng mà Songyang gửi cho chúng tôi sẽ được giao cho Tần tổng ở Hồng Kông, Tần tổng sẽ giúp chúng tôi thanh toán bằng đô-la Mỹ qua hình thức T/T hoặc LC, chúng tôi thường đặt trước một triệu tệ mỗi năm ở đó, sau mỗi một đơn hàng, chúng tôi sẽ kết toán với Tần tổng. Đây là phương thức thanh toán tiền hàng giữa ba công ty chúng tôi. Lần này Hoàng Chính Long lại nêu ra một điều kiện, ngoại trừ việc tổng tiền hàng trong năm không được ít hơn tám mươi nghìn đô-la Mỹ. Tôi hiểu ý của anh ta, nếu việc mua hàng không cân bằng thì kế hoạch của họ cũng rất khó thực hiện. Người Nhật Bản rất thận trọng trong khoản này, thường sẽ lên kế hoạch trước ba tháng. Nhưng điểm này hiện nay cũng chưa phải việc gì phiền phức, bọn Cảnh Phú Quý đã đề nghị chuẩn bị kho trữ hàng để thuận tiện trong việc giao hàng, tôi với Lâm Thăng cũng đã bàn bạc với nhau chuyện này, bây giờ Hoàng Chính Long chủ động nhắc tới, thì cũng có thể đồng ý với anh ta ngay.
Tôi nắm ngay lấy cơ hội thể hiện này:
- Hoàng tổng, mỗi tháng tám mươi nghìn đô-la Mỹ không có vấn đề gì, khó khăn hơn nữa chúng tôi cũng sẽ ủng hộ anh, đúng không, nhưng về kiểu dáng, loại sản phẩm phải căn cứ theo yêu cầu của chúng tôi, chúng tôi sẽ thông báo trước. Tiểu Diệu, danh mục mà cô liệt kê ra đâu?
Tiểu Diệu ngẩng đầu lên trả lời ngắn gọn:
- Làm xong rồi ạ! - Sau đó vừa lấy tài liệu ra vừa nói, - Đây là một danh mục mua hàng, dùng để tham khảo trước, cụ thể sẽ căn cứ vào đơn hàng từng tháng làm tiêu chuẩn.
Cuộc họp kéo dài ba tiếng đồng hồ, hầu như đã bàn tới mọi chi tiết, giữa chừng Hoàng Chính Long đi vệ sinh hai lần, tôi dùng khóe mắt để quan sát anh ta, thấy khi đi qua hành lang, anh ta ngó Đông ngó Tây, dọc đường còn không ngừng giả bộ buộc lại dây giày, tôi liếc Lâm Thăng một cái, hắn cũng đang quan sát, sau đó hai chúng tôi nhìn nhau cười đầy ẩn ý. Cuối cùng hợp đồng cũng được ký đúng như dự đoán, mặc dù có thêm điều kiện nhưng chúng tôi vẫn rất hào hứng, sau một hồi vỗ tay chúc mừng, tôi nói:
- Tối nay nhất định phải uống rượu với Hoàng tổng vài ly. - Lâm Thăng cũng nhảy ra nói:
- Chỗ chúng tôi có rượu Richard Hennessy hàng sưu tầm, chỉ chờ anh đến hôm nay để uống thôi.
Sau đó hắn còn ghé tai Hoàng Chính Long nói vài câu gì đó. Hoàng Chính Long trợn tròn mắt rồi vội vàng xua tay:
- Không được, không, cảm ơn!
Tôi biết Lâm Thăng nói gì, vội vàng bổ sung thêm:
- Không sao đâu, tuyệt đối yên tâm!
Dùng bữa xong, Hoàng Chính Long định ngồi tàu chuyến chín rưỡi đêm để về Hồng Kông, tôi giữ lại:
- Hoàng tổng, chiều mai chúng tôi đã hẹn gặp bên Khoa Mỹ, hay đêm nay đừng về Hồng Kông nữa, chúng tôi đã đặt sẵn khách sạn cho anh với cô Lisa rồi.
Hoàng Chính Long nhìn Lisa nói:
- Tối nay cô ấy có thể ở đây. - Sau đó nhìn tôi, - Còn tôi buộc phải quay về, ngày mai ở bên Hồng Kông còn có việc, chẳng phải là hẹn lúc ba giờ chiều sao? Trước hai giờ tôi sẽ đến Châu Hải.
Thấy vậy tôi cũng không tiện giữ lại, bèn nói:
- Hoàng tổng, được quen với anh thật là vinh hạnh, tới hộp đêm tốt nhất của Châu Hải ngồi một lát, trước mười hai giờ từ Macao về Hồng Kông được không?
Hai tay tôi nắm chặt Hoàng Chính Long, gương mặt thể hiện sự chân thành, không ngờ phản ứng của Hoàng Chính Long vô cùng mạnh mẽ:
- Không, không, No, No! - Sau đó rụt mạnh tay về rồi quay người bỏ đi, khiến tôi được phen bẽ bàng. Lâm Thăng đứng cạnh khẽ giật áo tôi, nói nhỏ:
- Bỏ đi, đừng ép người ta.
Lưu Hân và Lisa mới gặp nhau lần đầu nhưng đã như bạn thân lâu ngày gặp lại, lúc đi đường, hai người nắm tay nhau, tiễn Hoàng Chính Long về, Lưu Hân chủ động nói:
- Hai sếp về nhà sớm nghỉ ngơi đi, tôi đưa Lisa tới Củng Bắc làm mặt thư giãn.
Lisa quay về phía tôi cười:
- Lý tổng, đừng giận nhé, anh Hoàng của chúng tôi không bao giờ tới mấy chỗ vui chơi, giải trí.
Lâm Thăng vỗ vai tôi, nói:
- Cuộc họp chiều nay lẽ ra phải gọi người của phòng Bán hàng tới nghe, để họ hiểu một cuộc đàm phán chính thức nên như thế nào. Không nên cả ngày chỉ biết dưới gầm bàn, còn trên mặt bàn cái gì cũng không biết. - Tôi gật đầu nói phải, đầu óc có vẻ trì trệ, không nghĩ được chuyện này.
Mọi người chia tay nhau ở Cửu Châu, tôi gọi điện thoại cho Dương Hùng Vĩ, hỏi hắn chuyện gặp gỡ ngày mai, câu trả lời của Dương Hùng Vĩ rất rõ ràng:
- Chuyện ông anh dặn, tôi đâu dám không làm? Yên tâm đi!
Tôi thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, chơi với cái gã này thực là vui vẻ, không giống Hoàng Lực, chỉ là đồ thùng rỗng rêu to, mang được hàng đi rồi là không nhắc gì tới chuyện tiền nong nữa.
- Đâu có, tôi còn phải cảm ơn cô vì đã cung cấp tin tức tình báo. - Lưu Hân lại im lặng:
- Thực ra em cũng không có ý gì khác, em không muốn phá hoại gia đình anh, chỉ hy vọng anh học theo Hoàng tổng, đi chơi ít thôi, chăm sóc hơn cho gia đình! - Lưu Hân nói một lèo, không chờ tôi trả lời đã cúp điện thoại. Đặt điện thoại xuống, tôi ngây người như khúc gỗ, chìm vào suy tư, nhữn