Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341976

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1976 lượt.

ghĩ rất nhiều về việc ngày hôm nay. Tôi khẽ hắng giọng, định thần lại, cho dù thế nào cũng phải dĩ bất biến ứng vạn biến, giữ lại chút phòng bị là kế sách bất bại, nếu ngay lập tức căn cứ theo tư duy của chị ta để xòe bài, nói không chừng sẽ trúng kế, chuyện này đã gặp quá nhiều trên thương trường, huống hồ hôm nay có bao nhiêu người tham gia cuộc họp, ai dám đảm bảo rằng trong số những người này, không ai tiết lộ kế hoạch của chúng tôi ra ngoài?
- Tôi rất tán đồng suy nghĩ của Lôi tổng, đối với chúng tôi mà nói, đây là điều chúng tôi mong mỏi, thế nên chắc chắn cũng sẽ thể hiện thành ý lớn nhất của mình, nếu không đã không đặc biệt mời Hoàng tổng từ Hồng Kông sang đây. Chỉ có điều việc đảm bảo số lượng trong ba năm tới năm năm có số liệu cụ thể hơn không, như thế chúng tôi sẽ thuận tiện hơn trong việc đưa ra các phương án cung cấp hàng tương ứng?
- Về số lượng tôi nghĩ thế này, năm 2005 tổng sản lượng tiêu thụ của chúng tôi là một triệu sáu máy, năm nay tính tới tháng Mười một, chúng tôi đã làm được hai triệu hai máy, hoàn thành chỉ tiêu hai triệu tư máy chắc không vấn đề gì, chúng tôi lên kế hoạch mỗi năm tăng trưởng với tốc độ không dưới bốn mươi phần trăm, năm sau làm ba triệu ba máy, tới năm 2008 làm bốn triệu rưỡi máy. Anh có thể tính xem như thế sẽ dùng hết bao nhiêu sản phẩm của các anh. - Lôi tổng mỉm cười.
Tôi tin rằng lời của Lôi tổng khá đáng tin cậy, tôi còn chưa kịp nói Lộ Cường đã chen vào:
- Mặc dù chíp mẫu giao cho chúng tôi không có vấn đề gì, bao gồm cả lô hàng nhỏ làm thử, nhưng theo nguồn tin cho biết, sản phẩm của Songyang gần đây ở Thâm Quyến có vấn đề về chất lượng. Lý tổng có thể giải thích được không?
- Chuyện này là thế này, - Hoàng Chính Long lập tức lên tiếng, ra dấu tay với tôi và Lộ Cường. Tôi là người hiểu rõ nhất, xin cho phép tôi được giải thích, đúng là chuyện mà Trưởng phòng Lộ nói có tồn tại, nhưng hôm kia chúng tôi đã xác nhận là lỗi xảy ra trong quá trình viết phần mềm, không phải do chất lượng con chíp có vấn đề. Hơn nữa loại chíp bên Thâm Quyến sử dụng khác với của bên Khoa Mỹ, xin cứ yên tâm, chất lượng của sản phẩm Songyang chúng tôi tuyệt đối không có vấn đề gì.
Tôi đánh mắt ra hiệu cho Cảnh Phú Quý, hắn lập tức hiểu ý, nói tiếp:
- Chúng tôi nghe nói gần đây sản phẩm của mấy nhà máy ở Thanh Đảo cũng có vấn đề, hơn nữa không phải trong phòng thí nghiệm mà là chất lượng của một số lô hàng không tốt, gây ảnh hưởng lớn trong ngành, đương nhiên, vì nguyên nhân tị hiềm nên chúng tôi không nói tên nhà máy đó ở đây. - Chiêu này của Cảnh Phú Quý rất kịp thời, không những thay đổi mục tiêu mà còn có thể hiện được thái độ rộng lượng của chúng tôi, không cần chỉ tên nhưng ai cũng biết đó là Ức Lập.
Lôi tổng gật đầu, quay sang Dương Hùng Vĩ ngồi cạnh:
- Trưởng phòng Dương, bình thường người giao tiếp với các nhà cung ứng nhiều nhất chính là anh, anh cảm thấy công ty Phi Thăng thế nào?
Dương Hùng Vĩ dĩ nhiên không ngờ Lôi tổng sẽ giở chiêu này, khựng lại một chút rồi nói:
- Ừm, chuyện này… sản phẩm của Phi Thăng hiện nay chúng ta không dùng nhiều, nhưng việc giao hàng và thái độ phục vụ của họ rất tốt. Họ đã làm ăn với Khoa Đạt nhiều năm, hình như chưa từng có vấn đề gì.
Cuộc họp kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, ngoại trừ việc bày tỏ thái độ, cuối cùng vẫn chưa đưa ra được kết quả, đây là điều nằm trong dự kiến của tôi. Với một cuộc hợp cao cấp thế này, mọi người sẽ không mặc cả với nhau, chỉ cần thăm dò được thái độ của đối phương đã là tốt lắm rồi.






Tôi giữ Hoàng Chính Long ở lại dùng cơm, nói là có mấy vấn đề và phương pháp muốn thỉnh giáo anh ta. Hoàng Chính Long vội vàng xua tay nói không dám, phải về Hồng Kông gấp để xử lý mấy việc khác, nhưng lần sau chắc chắn sẽ sắp xếp thời gian để giao lưu. Tôi tranh thủ thời gian bày tỏ với anh ta:
- Hôm nay anh cảm thấy thế nào, Khoa Mỹ cũng coi trọng chúng tôi phải không?
Hoàng Chính Long vội vã gật đầu:
- Đúng thế, đúng thế, các anh sắp xếp rất tốt, năm sau hợp tác toàn diện chắc chắn là OK!
Sau đó tôi mới biết, Hoàng Chính Long chỉ nói mấy câu khách sáo, anh ta không hoàn toàn chỉ nghe lời từ một phía chúng tôi, sau khi tôi đi Thanh Đảo, anh ta lại âm thầm tới Châu Hải, thông qua Trưởng phòng Kỹ thuật của Songyang Nhật Bản để tìm Lộ Cường, tìm hiểu thêm một lần nữa về Khoa Mỹ và tình hình của chúng tôi cũng như Nam Hưng, Ức Lập. Nghĩ cũng đúng, người ta là công ty đẳng cấp quốc tế, có lịch sử kinh doanh mấy chục năm, đường nào chưa từng đi qua, sóng gió nào chưa từng trải qua, đâu phải chỉ dựa vào vài lời nói của chúng tôi mà họ dễ dàng tin ngay được. Sau khi Lộ Cường nói với tôi, tôi nhớ lại câu mà bố mẹ từng dạy: “Cốc đầy nước không kêu”. Thế mới gọi là cao thủ vô hình, bình thường tôi khoe khoang, còn thường xuyên lên giọng dạy đời các nhân viên của mình, thực ra chỉ như ếch ngồi đáy giếng.
- Tôi đã sớm biết chuyện này không phải là vấn đề của chíp nên mới cố ý nhắc đến. Trước cuộc họp, Lôi tổng đã hỏi tôi, tô


Disneyland 1972 Love the old s