Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341969

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1969 lượt.

i không giải thích cho chị ta để tránh chị ta nghi tôi nói đỡ cho các anh, để các anh tự giải thích trong cuộc họp có phải tốt hơn không?
Tôi ừ một tiếng trong điện thoại, trong lòng thấy dễ chịu hơn. Lộ Cường nói tiếp:
- Tôi giẫm các anh một cái, sau này sẽ dễ dàng nói đỡ các anh hơn, chiêu này chẳng phải là anh dạy tôi sao, quên rồi hả? Tôi nói xấu các anh trước mặt rồi nói tốt sau lưng, không giống một vài người, nói tốt trước mặt rồi nói xấu sau lưng, bình thường anh thông minh tuyệt đỉnh sao bây giờ đầu óc hoạt động chậm chạp thế!
Tôi cười ha ha hai tiếng, nói là không nhận ra không những anh đối xử tốt với tôi mà lại còn học hỏi nhanh nữa. Nhưng trong lòng thầm nghĩ, lời hay nói hết, chuyện hay cũng chiếm hết, đúng là có tiến bộ. Chỉ tiếc rằng bốn chữ “thông minh tuyệt đỉnh” từ miệng hắn phun ra nghe cứ kỳ cục làm sao, không hề khiến tôi xúc động như khi Tiểu Phương nói.
Lúc lên xe, đột nhiên Cảnh Phú Quý nói:
- Tiến này, tôi phát hiện ánh mắt Tiểu Phương nhìn cậu không bình thường.
Bành Tiền Tiến nói:
- Chắc không phải đâu. Giữa em với cô ấy có gì hay không anh lại còn không biết? - Cảnh Phú Quý vẫn lắc đầu:
- Đúng là có chút không bình thường, lúc cậu ghi chép, tôi đã quan sát cô nàng, cứ nhìn cậu chằm chằm. - Tôi định trêu là vì sao Cảnh Phú Quý cứ nhìn Tiểu Phương chằm chằm, nhưng vừa nghĩ là có hỉ sự cả công lẫn tư, bèn lên tiếng:
- Tiến này, cậu đẹp trai như thế, lại thông minh, bọn con gái thích cậu cũng là bình thường thôi.
Bành Tiền Tiến vẫn không chịu hé răng:
- Con gái bây giờ chỉ thích người có tiền thôi, làm gì đến lượt em!
Cảnh Phú Quý lại nổi hứng lên:
- Ý cậu là đang chê lương Lý tổng trả cho cậu thấp quá hả? Muốn Lý tổng tăng lương sao?
Bành Tiền Tiến hơi hoang mang, vội vã xua tay:
- Không phải đâu ạ, em không có ý đó!
Tôi biết Bành Tiền Tiến chắc chắn không dám có ý đó, chỉ là Cảnh Phú Quý đang nhân cơ hội này để được cái tiếng là biết nói đỡ cho cấp dưới thôi. Tôi nói với Bành Tiền Tiến là chưa chắc, có tiền không có nghĩa là có tất cả, với lại Tiểu Phương là cô gái trong sáng, không phải loại phụ nữ thực dụng chỉ biết đến tiền. Bành Tiền Tiến hơi ngượng ngùng, cúi đầu không biết trả lời tôi thế nào. Nhìn tình hình đó, biết nếu cứ ghép đôi tiếp cũng không có gì thú vị, có khi còn gây tác dụng ngược, thế là tôi lại chuyển chủ đề về chuyện đấu thầu.
TIẾP CẬN LÔI ANH MINH
Lôi Anh Minh, nguyên quán Trừ Châu, An Huy, tốt nghiệp khoa Quản lý Đại học Phúc Đán, giảng viên kiêm chuyên gia quản lý doanh nghiệp, từng là Phó Tổng Giám đốc cao cấp của công ty trách nhiệm hữu hạn Điện tử Phổ Huệ (Thượng Hải), năm 2006 tới Quảng Đông làm Tổng Giám đốc cho một công ty nào đó. Sở thích không rõ, có một con trai đang học tại Mỹ, tình hình của chồng không rõ.
Đây là những tài liệu liên quan tới Lôi tổng mà tôi nhận được qua e-mail, không rõ ràng lắm, đặc biệt là sở thích, con trai học ở nước ngoài, tình hình của chồng để trống, không biết nên bắt tay từ đâu. Với một người có thân phận như vậy, không thể dùng phương thức lôi kéo Hoàng Lực trực tiếp tới nhà chị ta, như thế chỉ khiến người ta sợ hãi mà chạy mất, chắc chắn ở giữa phải có một người bắc cầu, chỉ có điều, người trung gian này là ai tôi vẫn chưa nghĩ ra. Lâm Thăng nói để Dương Hùng Vĩ bắc cầu, nhưng tôi lập tức phủ quyết, như thế chẳng khác nào không đánh mà khai, trực tiếp lộ ra Dương Hùng Vĩ là người của chúng ta, phạm vào đại kỵ. Lâm Thăng lại nói tìm đồng nghiệp của chị ta ở Thượng Hải hoặc đi theo con đường về chồng con. Tôi nói có thể thử, nhưng đi một đường vòng xa như vậy không biết có kịp không?
Nghĩ đi nghĩ lại chỉ có một người phù hợp nhất, Dương Hồng Năng. Giờ hắn có quan hệ làm ăn với cả Khoa Đạt và Khoa Mỹ.
Ngược lại với sự khiêm tốn và dè dặt của Triệu Hữu Tài, cái bệnh lớn nhất của Dương Hồng Năng là thích bốc phét, hơn nữa đã mở miệng ra nói phét là không cần phải nói nháp:
- Trưởng phòng Vương? Mấy hôm trước còn chơi mạt chược với nhau, cái gã này vận may chán lắm, còn nợ tôi ba nghìn tệ.
- Đội trưởng Lý của đội cảnh sát giao thông? Không cần phải nói, hôm qua vừa uống rượu với nhau, hẹn cái là ra ngay.
Thấy hắn nói y như thật, tôi còn tin là thật, lần đó bị cảnh sát giao thông kiểm tra, quên mang bằng lái, tôi nhờ hắn giúp, hắn vừa nghe thấy thế đã ấp a ấp úng, nói là để thử xem thế nào, năm phút sau hắn gọi lại, nói là Đội trưởng Lý tắt máy rồi, chắc là đang ở Mỹ, bên đó giờ là nửa đêm. Tôi suýt ngất! Sau khi bị tôi vạch mặt, hắn còn mặt dày cười lớn:
- Con người đi lại trên giang hồ, ai mà không diễn kịch, việc gì phải nghiêm túc thế, anh cứ coi như tôi nói bừa là được rồi.
Ngay lúc đó tôi đáp trả hắn lại một câu:
- Nói thế có thể coi anh là người trong giới diễn viên, nghệ sĩ rồi.
Nửa tháng trước trên bàn mạt chược có nói chuyện với Lôi tổng, Dương Hồng Năng nói:
- Lúc nào cũng có thể hẹn đi ăn cơm!
Tôi liếc mắt buông một câu:
- Lại bốc phét hả?
Dương Hồng Năng ghé sát người tôi nói một câu:
- Lần này nói thật!
Sau lần