Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.
ng trước mặt tôi tốt nhất là hãy thật thà một chút.
Tôi vỗ vai hắn nói, bật cười:
- Quý, kích động làm gì, cậu đánh giá tôi cao quá rồi.
Mâu thuẫn chuyện cũ và hiện thực
LƯU HN TIẾN MỘT BƯỚC
Vì phải đón người của Cục thuế nên tôi yêu cầu Cảnh Phú Quý làm đại diện trong bữa cơm mời buổi tối, Cảnh Phú Quý nói không có thời gian, chiều hắn phải đi Quảng Châu một chuyến.
Tôi đoán chắc là gã này vẫn chưa chấm dứt với Thẩm Tịnh, hắn nói đến Quảng Châu rất có khả năng là cùng cô ả đi Quảng Châu để nhập hàng thời trang, Thẩm Tịnh đúng là một con hồ ly tinh; lần đầu tôi gặp cô ta là ở suối nước nóng, cô ta mặc một bộ đồ bơi hoa, nước da hơi đen, thân hình gầy gò, nhưng ngực rất to, tính tình hoạt bát, nhảy từ hồ này sang hồ kia như con bươm bướm. Lúc ăn cơm, Cảnh Phú Quý liên tục gắp thức ăn cho cô ta:
- Tịnh, đói rồi phải không? Ăn cua đi.
Hai người lên tiếng từ chối, nói là cơ quan quy định không được tùy tiện nhận lời mời dùng cơm, tôi cố kéo lại:
- Đó là không được "tùy tiện", bọn tôi có phải kẻ địch đâu, cũng không phải là làm ăn gì không chính đáng, vì sao ăn bữa cơm cũng không được?
Bữa cơm này Lưu Hân chắc chắn tham gia với tư cách là người phụ trách tài vụ, tôi là Tổng Giám đốc không tham gia rõ ràng là không nể mặt người ta, nhưng tôi lại e dè vì không muốn ở riêng với Lưu Hân, muốn kéo thêm một người đi cùng cho thoải mái, Lâm Thăng làm chủ quen rồi, những bữa cơm mà phải quy lụy, xin xỏ người khác là hắn không tới, Cảnh Phú Quý đi Quảng Châu, hai người này đều không được, duy chỉ còn Tiểu Phần, cô nàng chỉ biết làm quen với các con số, mồm miệng vụng về, ngộ nhỡ nói sai điều gì quả thật không biết phải làm sao, nghĩ đi nghĩ lại chẳng còn ai thích hợp, tôi đành nhắm mắt cho qua. Lúc khởi động xe ở bãi đỗ xe, tôi nói là tới Hoàng Triều Ngũ Nguyệt Hoa nhưng họ kiên quyết không chịu, nói là nếu tới đó họ sẽ xuống xe. Xem ra nếu cứng rắn thì không được, tôi bảo vậy anh chị giới thiệu chỗ nào đó, người nam nói giờ trời hơi lạnh, đến Đại Thảo Nguyên ăn lẩu dê, vừa rẻ vừa ngon. Người phụ nữ cũng một mực tán thành. Lúc ăn cơm, chúng tôi có mở một chai rượi vang, sau ba tuần rượu trở nên hưng phấn, tôi kể liền ba câu chuyện cười để không khí trở nên náo nhiệt lên. Lưu Hân liên tục tỏ ra thân thiện với người phụ nữ, không nhắc gì tới những nếp nhăn và gương mặt già nua của chị ta, khen chị ta có thân hình đẹp, không giống bà mẹ có con gái mười tám chút nào, khiến người phụ nữ đó cũng cảm thấy mình như trẻ thêm mười tuổi, hai người liên tục cụng ly.
- Lý tổng yên tâm, lần sau trừ phi có người tố cáo, nếu không bọn tôi tuyệt đối không tới, tạo cho các anh chị môi trường kinh doanh an toàn là trách nhiệm của chúng tôi.
Hai tiếng "tố cáo" anh ta nói tự nhiên khiến tim tôi đập mạnh.
Ăn cơm xong đã là hai mốt giờ, Lưu Hân đã hơi say, lúc bước xuống bậc cấp, cô ta hơi loạng choạng, tôi vội vàng đỡ cô lại. Bắt cô đón tắc-xi thật không hay lắm, nghĩ lại cô ta vì công việc nên mới thế, dù sao Thanh Thanh cũng không có ở đây, chẳng ai nhìn thấy, tôi cũng chẳng phải tị hiềm điều gì, thế là mở cửa xe, dìu cô ta vào trong. Dọc đường Lưu Hân không nói lời nào, tôi lén nhìn cô ta qua kính chiếu hậu, dưới ánh đèn đường, đôi mắt cô ta sáng lấp lánh và mơ màng, tay chống đầu như thể đang suy nghĩ điều gì đó, tôi hỏi cô ta:
- Cô không sao chứ?
Lưu Hân lắc đầu, nói không sao, chỉ hơi chóng mặt một chút. Tôi quan tâm nên lại hỏi:
- Hay là tôi mua cho cô chai nước ngọt?
- Không cần đâu, trong tủ lạnh nhà em có. - Giọng của Lưu Hân rất nhẹ và ngắn, như thể đang trôi dạt tận phương trời nào.
Chiếc xe đi tới khu Trúc Uyển, tôi do dự không biết có nên đưa cô ta lên lầu không, Lưu Hân mở miệng trước:
- Đèn nhà em hỏng rồi.
- Mẹ cô không ở nhà sao?
- Bà về Hồ Nam thăm em trai rồi, tháng sau mới quay lại.
Tôi nghiến răng, tắt đèn ô tô:
- Nào, tôi đưa cô lên nhà.
Tôi dìu Lưu Hân đi lên tầng sáu, dọc đường cô ta nghiêng nghiêng ngả ngả, tôi một tay giữ tay cô ta, một tay vòng qua hông cô ta, cô ta ngả đầu lên vai tôi. Vừa vào cửa tôi đã bật đèn phòng khách, dìu Lưu Hân tới sô-pha, cô ta ngã ngay xuống đó.
Đưa mắt nhìn xung quanh, căn phòng bài trí rất đơn giản nhưng gọn gàng, sạch sẽ.
- Tôi đi lấy nước.
Cô ta yếu ớt nhấc tay lên chỉ vào vị trí của phòng bếp. Tôi bước vào lấy chai nước ngọt, mở ra đưa cho Lưu Hân:
- Cái đèn nào hỏng? Mai tôi đi mua cho cô một cái.
- Là cái... cái kia, đèn trong phòng ngủ, thôi bỏ đi, mai em tự thay.
Tôi kiên quyết đòi xem, Lưu Hân không ngăn tôi lại, tôi đẩy cửa đi vào phòng ngủ, thử đèn trên trần và đèn bàn đều vẫn sáng, đi ra hỏi Lưu Hân, Lưu Hân nói:
- Thế thì thôi, hôm qua nó hỏng, chắc do tiếp xúc không tốt, anh đến là chúng nó tự động bình thường lại.
Lưu Hân nửa nằm nửa ngồi trên sô-pha. Cô ta mặc chiếc váy liền màu xanh nhạt, hai bầu ngực ngập phồng, đôi má ửng đỏ, mái tóc rũ xuống che cả mắt, nhưng ánh mắt cô ta nóng bỏng nhìn về phía tôi, khiế