Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341983

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1983 lượt.

chết người! Chui vào trong xe, tôi móc di động ra, không có cú điện thoại hay tin nhắn nào, xem ra Thanh Thanh đã thực sự quên sinh nhật của tôi!
Gọi vài cú điện thoại xong, tôi gục đầu trên vô lăng, nghĩ lại thấy mình thật đáng thương, đêm sinh nhật lần thứ ba sáu, một mình tôi lẻ loi, muốn gọi người đi uống rượu nhưng không tìm được một ai, Hoàng Lực tắt máy, Lộ Cường và Dương Hồng Năng đang chém giết nhau trên bàn mạt chược, Dương Hùng Vĩ ở Thuận Đức, Cảnh Phú Quý vẫn ở Quảng Châu, còn Lâm Thăng thì thì thào trong điện thoại:
- Tôi đang ở khách sạn, không tiện lắm.
SINH NHẬT MỘT MÌNH
Lâm Thăng nói hắn học Kinh tế học bốn năm, đã quên sạch bách cái mớ lý thuyết về một lô vải có thể đổi được mấy con bò, thứ duy nhất hắn học được là dùng phép phân tích so sánh giá vốn và lợi nhuận để nhìn nhận vấn đề, như vậy tất cả mọi thứ phức tạp đều trở nên đơn giản: Vì sao trẻ con nông thôn nhiều mà người thành phố lại không chịu sinh con? Ngoại trừ lý do xã hội là vì ở nông thôn ít hoạt động vui chơi giải trí, trời tối là lên giường tìm niềm vui, xét về kinh tế học, giá thành để nuôi một đứa trẻ con ở nông thôn rất thấp, thả ra đồng hít gió là lớn được, còn trẻ con thành phố phải học đàn dương cầm, học hội họa, ba lê, cái gì cũng phải học, chi phí khổng lồ ấy có mấy gia đình chịu được? Khoản đầu tư đó, sau này có thu lợi được về hay không còn là một dấu hỏi. Sau đó tôi nói với hắn:
- Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao anh không kết hôn mà chỉ tìm đối tác tình dục. - Lâm Thăng chớp mắt chờ câu trả lời của tôi. - Bởi vì chi tiêu trong thời gian ngắn tốn ít tiền hơn mua đứt một thời gian dài, hơn nữa về phương tiện lợi ích anh sẽ không vì để có được một giọt nước mà mất đi cả đại dương.
Hai tư giờ, tôi về tới nhà, cả người căng cứng mệt mỏi, nếu là trước đây tôi đã sớm chạy tới những nơi có ánh đèn rực rỡ, nhiều màu sắc, nhưng câu chuyện của Hoàng Chính Long đã cảnh tỉnh tôi, tôi ý thức được rằng mình là một người đàn ông đã có vợ, tôi không thể tùy tiện lãng phí cái cơ thể thuộc về mình nhưng Thanh Thanh cũng có phần này, cho dù là vì cô ấy, vì cô ấy mà giữ mình một lần thôi.
Yêu Thanh Thanh sáu năm, kết hôn tám năm, mười bốn năm ở cạnh nhau, một ngày vợ chồng, trăm năm tình nghĩa, tôi bật nhạc, trong đó vang lên tiếng ngạc kỳ diệu của dàn nhạc Bandari, Thụy Sĩ. Trong giây lát, căn phòng tràn ngập những giai điệu, đây là album là Thanh Thanh thích nghe nhất - "Tiên cảnh". Tôi co mình trên sô-pha, chậm rãi châm một điếu thuốc, trong tiếng nhạc du dương, một cảm giác cô đơn mãnh liệt ập tới, nhanh chóng bao phủ cỏ thể tôi. Mọi thứ trong căn phòng thật quen thuộc nhưng cũng quá đỗi xa vời, trên sô-pha là hình ảnh cả nhà ba người chúng tôi cùng quây quần dùng bữa tối dưới anh đèn vàng ấm áp, ngoài ban công là hình ảnh Thanh Thanh đang phơi quần áo, những hình ảnh đó lướt nhanh trong đầu tôi, đậm lên, nhạt dần, cứ như thể sau một ngày chơi đùa mệt mỏi, hai mẹ con họ đã an lành ngủ trong phòng phủ, phòng khách chỉ còn tôi lặng lẽ hút thuốc. Lúc ở với nhau cãi cọ không ngừng, khi chia tay mới nhớ tới cái tốt của người kia. Năm Thanh Thanh học năm thứ hai đại học đã từng phá thai một lần, tới Châu Hải lại sảy thai một lần nữa, khi sinh Đô Đô xong, dường như sức lực trong cơ thể cô ấy đã bị rút kiệt. Thời học trung học, Thanh Thanh là kiện tướng bơi và chạy dài của trường, bây giờ cô ấy rất hay bị lạnh, kinh nguyệt cũng không đều, cứ dăm bữa nửa tháng là đổ bệnh. Tôi thường ăn nhậu bên ngoài, Thanh Thanh chỉ ca than đôi câu, nhưng cô ấy ra ngoài gặp bạn bè là tôi sẽ sai Đô Đô gọi điện liên tục giục cô ấy về. Cô ấy với cái gã họ Trương kia cùng lắm chỉ có suy nghĩ vượt rào, không có chứng cứ nào chứng tỏ họ đã vượt rào thật, tới phòng để xem lại ảnh hồi nhỏ là việc rất bình thương. Nói đi cũng phải nói lại, cho dù cô ấy có sai cũng là vì tôi sai trước, tôi không những không biết tự trách mình mà ngược lại còn mắng chửi cô ấy không chút nể nang, làm tổn thương trái tim của cô ấy biết bao.
Cơ thể tôi từng phản bội lại Thanh Thanh, nhưng tôi đã khống chế sự vượt rào của tâm hồn, như thế tôi có được coi là một người đàn ông tốt? Nếu theo quan niệm trước kia, tôi là một kẻ đại ác lẽ ra phải đánh xuống mười tám tầng địa ngục, nhưng nếu căn cứ vào tiêu chuẩn đó, trong xã hội ngày nay còn có đàn ông tốt không? Thời đại thay đổi, tiêu chuẩn có nên thay đổi để theo kịp bước tiến? Chẳng phải các quy định về số tiền hối lộ, cả thuế thu nhập cá nhân của mọi người cũng đang thay đổi đó sao? Người ta vẫn nói cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng là căn cứ vào tiêu chuẩn ngày trước, chẳng lẽ nó không bị con sóng thời đại mới đánh đổ và lật ngược? Thực ra không cần kiểm chứng, tiêu chuẩn đã và đang dần dần thay đổi, giống như cặp tình nhân năm xưa bị nhà trường đuổi học, họ không phạm phải gì to lớn, chẳng qua là vì bụng to trước khi kết hôn, thậm chí họ còn thật lòng thương yêu nhau nên mới nhảy xuống sông Hoàng Phố, đó chính là một ví dụ điển hình về tình yêu khiến ông trời cũng phải rơi lệ. Như thế để thấy, hôm na


Disneyland 1972 Love the old s