Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342207
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2207 lượt.
y tôi từ chối một lần cám dỗ, nếu theo tiêu chuẩn ở quê của Cảnh Phú Quý, tôi thực sự là người đàn ông tốt số một thế giới.
Đêm sinh nhật lần thứ ba sáu, một mình tôi ngồi ngoài ban công, nhớ lại chuyện cũ, chuyện mới, nhớ lại ước mơ thủa nhỏ, nhớ lại tham vọng và lý tưởng thời đại học, cả lời thề trước khi tới Quảng Đông, tất cả như một bộ phim quay chậm hiện lên trước mắt tôi. Cuộc sống trôi nhanh như gió, tôi đã đi qua được một lần nữa, còn một nửa sau đó sẽ như thế nào, tôi hầu như không có thời gian để suy nghĩ, nhưng hôm nay bình tâm suy nghĩ lại, quá khứ quả là quá bình thường, cuộc sống mỗi ngày giống như một chuyến tàu hỏa sáng đi tối về, phong cảnh dọc đường là đi làm, tan làm, ăn uống, đi ngủ, ngày ngày lặp lại, điểm đầu chính là điểm cuối, điểm cuối cũng chính là điểm đầu, từng cảnh tượng ngày nào cũng tương tự. Ba mươi sáu năm trước tôi vật lộn trong tử cung mẹ để lòi ra, vừa bước tới nhân gian, tôi đã khóc, quậy phá, có lẽ đời người vốn là khổ nạn, là một bi kịch, mỗi tâm hồn chưa khai hoa đều cảm nhận được, nhưng nhiều năm sau này, khi tôi mỉm cười rời khỏi thế gian, tôi biết mình sắp được tới thiên đường, không có lo âu, không có phiền não, mọi thứ đều được giải phóng. Con người sinh ra vì tình cờ, lớn lên cho những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, phương hướng chỉ có một, đó là chết. Và tại một điểm nào đó của cuộc hành trình trong đời mình, quỹ đạo cuộc sống của một người nào đó sẽ bắt gặp quỹ đạo của bạn, cùng ăn, cùng ngủ, cùng lao động với bạn, nếu thay thành một người khác, cuộc đời ấy sẽ như thế nào? Có thể rất đặc sắc, cũng có thể rất đau khổ, tất cả đều có thể, đời người vốn không phải là hoàn mĩ, có người thích bon chen, cũng có người thích dông dài cho qua ngày, cho dù tốt hay không tốt, kết cục cũng giống nhau mà thôi.
Đang suy nghĩ linh tinh bất chợt điện thoại có tiếng chuông tin nhắn, hiển thị số của Thanh Thanh, nhưng giọng điệu là của con trai: “Bố, chúc bố sinh nhật vui vẻ! Con nhớ bố!”.
Cảnh này so với đêm của năm nào đó, nhân vật, tình tiết đều có điểm gì đó tương đồng, nhưng bối cảnh khác nhau về bản chất: lần đó tôi làm một việc xấu, còn hôm nay, tôi vừa từ chối một sự cám dỗ. Lần đó là tôi nói dối, còn lần này, tôi thực sự nhớ họ.
Tôi quyết định ngày kia sẽ đi Thanh Đảo.
THUYẾT BÁN HÀNG CỦA CẢNH PHÚ QUÝ
Hôm nay phòng bán hàng có nhiều người mới đến, để chuẩn bị cho công việc với Khoa Mỹ năm sau, chúng tôi phải bổ sung thêm nhân lực. Lúc đi ngang qua, tôi thấy Cảnh Phú Quý đang tẩy não cho họ, thế là len lén đến gần cửa nghe trộm. Đây là chiêu mà tôi thường dùng, những lời báo cáo tôi nghe được trong văn phòng đều đã trải qua quá trình suy nghĩ thấu đáo nên thiếu đi tính chân thật. Cái gì cũng tuân theo trình tự là không được, có những lúc phải phá vỡ quy tắc mới nắm được phương hướng thực sự.
Tôi nói hai cậu đều rất tốt, không hổ danh là sinh viên chuyên ngành, nhưng hôm nay tôi không muốn nói với các cậu về lý thuyết bán hàng, mà là nói về văn học, tôi muốn nghiên cứu về hai từ "bán hàng". "Bán hàng" là giới thiệu cho người khác sản phẩm của mình, các ưu điểm, công dụng của nó để người ta đồng ý móc tiền ra mua. Bán hàng cũng giống như giao tiếp với người khác, nếu không có tinh thần chịu khó chịu khổ, không có mồm miệng khéo léo làm sao bán được, không sợ khổ, không nhụt chí, không sợ mất mặt là “tiêu chí ba không” mà các cậu phải luôn ghi nhớ, như thế các cậu sẽ đạt tới cảnh giới của người bán hàng. Nói tới đây tôi dừng lại, những người có mặt đều mỉm cười, đây là hiệu quả mà tôi muốn. Duy chỉ có Cảnh Phú Quý là không có phản ứng gì, tôi biết hắn đã quá quen với chiêu này của tôi tới mức mất phản ứng rồi. Tôi tiếp tục thao thao bất tuyệt, để bán được hàng phải luôn giữ cảnh giác, gặp được mục tiêu là lập tức lao tới.
Cả đám người trợn tròn mắt, miệng há hốc, tôi đắc ý dị thường, cứ như vừa uống rượu xong nên không thể kìm lại cái miệng của mình:
- Thế nên, con người đều có thất tình lục dục, đều có “thất thốn” *. (Thất thốn là đoạn đầu ruột già, gần với hậu môn nhất) Các cậu phải nắm được “thất thốn” của khách hàng là tự khắc họ sẽ buộc phải thích các cậu, vấn đề khó khăn gì tự nhiên cũng hóa giải được hết!
Mọi người đều gật đầu như bổ củi, tiếng vỗ tay vang lên rào rào, tiếng vỗ tay còn chưa dứt, Cảnh Phú Quý đã đứng lên:
- Lý tổng chúng ta là sinh viên chất lượng cao chuyên ngành văn nên lời nói lúc nào cũng rất văn chương, tôi chỉ là người thô lỗ, nói thế nào cho đơn giản, khách hàng thích uống rượu các cậu uống với họ, thích đánh bạc các cậu chơi thua họ, tóm lại, cứ làm theo họ, để cho họ thấy dễ chịu họ mới khiến các cậu thấy dễ chịu!
Mọi người đều bật cười ha hả, tiếng vỗ tay lại một lần nữa vang lên mạnh mẽ, hai mắt Cảnh Phú Quý sáng lấp lánh, giọng nói run run.
Tôi nghĩ bụng, đây cũng là một trong những “thất thốn” của Cảnh Phú Quý, ban đầu Cảnh Phú Quý không thích Bành Tiền Tiến, bởi vì Bành Tiền Tiến không khiến Cảnh Phú Quý thấy nở mày nở mặt, mặc những gì h