80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341986

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.

tâm phúc tổ chức qua loa một hoạt động marketing, phần thưởng lớn nhất là một điều hòa 3P rơi vào tay hắn, các sản phẩm khác cũng được bạn bè hắn khuôn đi, sau đó hắn cầm một tờ hóa đơn ba trăm nghìn tệ về thanh toán với công ty. Đối tác ở Trường Sa* (Trường Sa ở đây là tên một tỉnh của Trung Quốc, không phải tên đảo Trường Sa ở Việt Nam) tưởng rằng Cảnh Trình chỉ bỏ ra năm mươi nghìn để tổ chức hoạt động nên canh cánh trong lòng, một tháng sau họ vô tình biết hoạt động lần này, Triệu Hữu Tài báo giá ba trăm nghìn, họ bèn không làm nữa, gọi điện thoại lên Tổng công ty tại Châu Hải, vì thế sự việc bại lộ.
Ban đầu Triệu Hữu Tài còn tự kiêu vì mình là người có công với công ty, lợi nhuận từ khu Hoa Nam hắn đóng góp cho công ty mỗi năm không dưới năm triệu tệ, có thành tích bày ra trước mặt đó thì "Sợ con mẹ gì, số tiền tao kiếm cho công ty còn nhiều hơn tiền tao lấy!". Như bình thường, sự việc này cùng lắm chỉ phải nôn tiền ra rồi chịu phạt theo hình thức đã quy định, chỉ cần hắn vẫn tiếp tục kiếm được tiền cho công ty. Nhưng hắn đã đánh giá quá thấp sự phức tạp của các doanh nghiệp nhà nước, ở Tổng công ty đã có một đám người bất mãn với hành động của hắn, tiền kiếm được cũng không phải tiền của họ, quan hệ tốt hay xấu mới là vấn đề cá nhân, nhất là gã Phó Tổng Giám đốc quản lý Tài vụ bình thường hay bị Triệu Hữu Tài qua mặt nay bắt lấy cơ hội này, truy cứu tới cùng:
- Đạo đức thấp kém! Sâu mọt của quốc gia! Người như thế còn giữ lại sớm muộn gì cũng rút ruột công ty! - Từng câu nói như đanh thép bay ra. Tổng Giám đốc ban đầu muốn bảo vệ hắn, nhưng Phó tổng mở miệng ra là nói hắn tham ô tài sản của Nhà nước, lừa dối lãnh đạo, còn định gọi điện thoại cho Cục Công an, tố cáo hắn phạm tội kinh tế, bản thân Tổng Giám đốc cũng có vấn đề, sợ dây vào vụ này nên đành phải nghiến răng "hạ thủ".
Liên tưởng tới vụ bà vợ đến công ty quậy tung lên làm hắn mất mặt với đồng nghiệp, Triệu Hữu Tài nghĩ chắc ông trời đã bắt hắn đi, thế là hắn quyết định ra đi. Trước khi đi, hắn còn gọi điện thoại cho tôi, tôi cũng chẳng để bụng chuyện lúc trước, tặng hắn một câu mà tôi quên mất là của vị triết gia nào: Thượng đế đóng một cánh cửa trước mặt anh, chắc chắn sẽ mở ra một cánh cửa khác.
Triệu Hữu Tài vừa rời khỏi Cảnh Trình thì ông chủ của Nam Hưng, Vạn Bảo Thắng đã tới tìm hắn, sau một hồi trò chuyện với Triệu Hữu Tài đã tỏ ra yêu quý hắn, lập tức cho hắn cái chức Phó Tổng Giám đốc phụ trách Bán hàng. Nghe nói khi đó những người xung quanh ông chủ Vạn đều cực lực phản đối, lý do rất đầy đủ, thứ nhất là vấn đề tác phong, thứ hai là vấn đề kinh tế, cả hai điểm này đều là đại kỵ để một người đàn ông thành công trong sự nghiệp, ông chủ Vạn phản bác hết. Thứ nhất, ông là doanh nghiệp tư nhân, vấn đề tác phong là sở thích cá nhân. Với lại hắn phát triển nghiệp vụ, bán hàng mà đến cả gái cũng không tán được thì làm sao "giải quyết" nổi khách hàng? Thứ hai, vấn đề kinh tế chứng tỏ đầu óc của hắn nhanh nhạy, nhiều ý tưởng, chỉ cần kiểm soát tốt, dùng đúng chỗ chắc chắn là một nhân tài. Tóm lại, chính vì hắn có vấn đề nên ông chủ mới dùng hắn, một người quá trong sạch ông không thích.
Lời ông chủ nhất ngôn cửu đỉnh, ai dám cãi thêm câu nào.
Ông Vạn là người nhà quê, lao ra kinh doanh tư nhân từ sớm nhất, từng chuyển hàng cho Cảnh Trình, Lâm Thăng quen với ông ta. Giờ ông ta chuyển ra làm riêng, là một nhân vật rất có tiếng tăm ở Châu Hải, trong văn phòng ông ta thích đặt ảnh chụp chung với vị Bí thư thành phố nào đó. Mặc dù ông Vạn chưa tốt nghiệp tiểu học, nhưng rất thích văn chương, bức tranh thư pháp "Ninh tịnh chí viễn" treo trên tường sau bàn làm việc của ông, đơn giản nhưng thể hiện được khí phách, khiến người ta bất giác nảy sinh cảm giác ngưỡng mộ. Lâm Thăng nhắc tới ông ta, trong khẩu khí đầy sự coi thường, mặc dù con người đáng giá tiền tỷ, nhưng ngoại trừ chiếc xe BMW S320 có vẻ sang trọng ra, thuốc lá chỉ hút loại Song Hỷ mười tệ một bao, quần áo nhàu nhĩ, chưa bao giờ được ủi cẩn thận, có một lần tới Cảnh Trình đàm phán, gấu quần ông ta còn xắn lên, giày da không đi cẩn thận mà chỉ giẫm lên gót. Tôi đoán chắc Lâm Thăng không thích ông ta một phần vì gu thẩm mỹ khác nhau quá xa, cũng có thể là vì ông ta dựa vào quan hệ với cấp cao, bình thường chẳng coi Lâm Thăng ra gì.
Sự thực chứng minh là vụ mua bán này của ông chủ Vạn rất có lời, tiền lương ông ta trả cho Triệu Hữu Tài cao hơn của Cảnh Trình, ngoài mặt cho Triệu Hữu Tài đội một cái mũ rất cao, để bao nhiêu thể diện hắn đã mất ở Cảnh Trình nay đều đòi lại được, đến nỗi Triệu Hữu Tài sẵn sàng bán chất xám, bán mạng của mình để làm việc cho ông ta.
Thế nên điểm này chính là điều làm tôi lo lắng nhất khi lôi kéo Triệu Hữu Tài.
TIỆC MỜI LÔI TỔNG
Lần này Dương Hồng Năng thực sự không "chơi" tôi.
Bữa tiệc mời Lôi tổng được sắp xếp tại nhà hàng Thượng Hải thuộc khách sạn Ngân Đô, đây là nơi có đồ ăn Thượng Hải cao cấp nhất tại Châu Hải, sự việc này vô cùng quan trọng nên cả tôi và Lâm Thăng đều buộc phải tham gia, cũng là để họ được thoải mái trò ch