Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341989
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1989 lượt.
dừng lại trên mặt tôi vài giây, nói trong lời nói của tôi có bóng dáng của Nietzsche.
Chỉ một câu nói bừa khi đó của tôi mà đã linh nghiệm trong cuộc sống. Quá nhiều người sinh ra đã bị ông trời ban cho số phận phải tranh đấu trong bể khổ cả đời, dù cho họ để lại núi xanh, nhưng không còn củi đốt, khổ nạn không phải là việc tốt, cũng không phải là tài sản, ông trời chưa hề giáng xuống, và cũng không bao giờ giáng xuống cho họ điều gì, còn họ vẫn chỉ đắm mình trong bể khổ. Nếu kiên quyết nói rằng chịu khổ là phúc, thì câu này chỉ thích hợp cho những người đã rơi xuống vực sâu nhưng còn bò lên được, tuyệt đại đa số mọi người chỉ sống trong ảo tưởng, không có ngày thấy được ánh mặt trời, hùng tâm tráng trí của tôi năm xưa giờ đổi lại chỉ là tiếng thở dài trong đêm đen và một cuộc đời đắm chìm trong rượu thuốc.
Dương Hồng Năng từng nói:
- Nếu chưa nếm trải cảm giác muốn nhảy lầu thì chưa phải là một thương gia thực sự.
Vì việc này mà hắn còn hẹn tôi sang Macao chơi trò "heo nhảy" - nhảy xuống từ tòa tháp cao hơn hai trăm mét của Macao. Tôi vội vã xua tay bảo:
- Thôi, tôi mắc chứng sợ độ cao, ngồi máy bay đã thấy căng thẳng lắm rồi chứ đừng nói tới chuyện chơi trò này.
Quay về, hắn khoe với mọi người rằng cái cảm giác đó rất tuyệt vời, cảm thán rằng cái danh từ này chuyên dùng chỉ những kẻ nặng chín mươi ki-lô-gam như hắn. Thực ra, đến nghĩ tôi cũng không dám nghĩ tới chuyện nhảy lầu, cho dù có nợ như chúa Chổm. Tôi rất khâm phục người Nhật Bản, người Hàn Quốc khi làm ăn thua lỗ, họ sẽ tự sát để tạ tội, nhưng tôi không làm như thế, quan niệm của tôi là chết vinh không bằng sống nhục.
Bài học khiến tôi suýt chút nữa nảy sinh ý định chán sống là trước khi thành lập công ty Phi Thăng, Lâm Thăng thấy làm bảng điện lợi nhuận cao, vội mở tiệc khoản đãi tôi, nói:
- Thay vì để Cảng Đạt của Trung Sơn mỗi năm kiếm mấy triệu tệ, chi bằng chúng ta tự làm để đào lên thùng vàng đầu tiên trong cuộc đời mình.
Khi đó ước vọng kiếm nhiều tiền đã lớn mạnh trong tôi, đến nỗi đêm dài mất ngủ, thế là tôi không một phút do dự, đồng ý ngay. Lâm Thăng ở lại phòng mua hàng của công ty, tôi với Cảnh Phú Quý từ chức ở Cảnh Trình, tìm một nhà xưởng sản xuất tua vít sắp chết ở Trung Sơn, hợp tác với nó, lấy danh nghĩa của nó để cung cấp hàng và thu tiền từ Cảnh Trình, mỗi tháng trả cho nó hai phần trăm phí quản lý, chúng tôi ở sau lưng thao túng, thần không biết, quỷ không hay. Chúng tôi bỏ ra ít tiền để mua tài liệu kỹ thuật của Cảng Đạt, nhanh chóng làm ra sản phẩm giống y đúc, sau đó so sánh lại mới biết được lợi nhuận ròng của Cảng Đạt lên tới năm mươi phần trăm, thế là chúng tôi đặt giá thấp hơn Cảng Đạt năm phần trăm, điều này đương nhiên có sức hút to lớn với Cảnh Trình, lại có Lâm Thăng ở bên trong tác động, thêm vào đó giấy chứng nhận của nhà xưởng mới không quy phạm, sản phẩm mới ra được một tuần bọn tôi đã cung cấp hàng, dần dần giành được thị phần của Cảng Đạt.
Phải cạnh tranh với Cảng Đạt tôi không có ý kiến gì, nhưng mua trộm tư liệu của nó khiến tôi cảm thấy thủ đoạn này hơi đê tiện, bèn nói:
- Tiến hành cạnh tranh công khai, tôi không tin là mình không chọi được nó. Chỉ cần cho tôi một điểm tựa, tôi có thể nhấc bổng cả trái đất!
Lâm Thăng cười giễu cợt:
- Anh đừng có lạc quan quá được không, cái vị trí này của tôi hiện nay không dùng cũng phí, nếu anh không làm Cảng Đạt cũng chẳng khen anh tốt, ai bảo họ đòi lãi cao như thế, chúng ta hạ thấp giá thành cũng coi như là cống hiến cho xã hội.
Hồi nhỏ bố mẹ dạy tôi phải làm người tốt, nói rằng ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác, tôi tin tưởng tuyệt đối. Sau khi bị kẻ xấu lừa gạt nhiều lần, nhìn thấy họ sống sung sướng hơn người tốt, niềm tin của tôi dần dần bị lung lay, cũng giống như việc họ cảnh cáo tôi không ăn cơm hết sẽ bị sét đánh chết. Lâm Thăng rất coi thường mớ giáo lý cổ lỗ sĩ này, hắn nói đó chẳng qua chỉ là tự lừa một bông hoa độc ác, phân bón độc ác cũng có thể sinh ra những quả ngon lương thiện.
- Tôi không tin luật nhân quả báo ứng, nếu có cũng là người ác được lên thiên đường, còn người tốt phải xuống địa ngục. - Lâm Thăng căm phẫn nói.
Bản thân tôi không chủ động gây ra những việc hại người lợi mình, nhưng nếu bị kéo vào thì cũng không trốn tránh:
- Không chủ động, không từ chối. - Lâm Thăng nói bản chất của tôi với hắn chẳng có gì khác biệt, chỉ là tôi ngụy trang giỏi hơn hắn mà thôi. Giống như những gì trong bộ phim “Vụ giao dịch không đạo đức”, nếu có một triệu, hơn nữa còn là đô-la Mỹ đặt trước mặt, bạn có thể vẫn còn nghĩ đến lễ nghĩa, liêm sĩ, trung hiếu, đạo nghĩa hay không? Trình tự sẽ bị đảo lộn, thế giới ngày càng khó nắm bắt, tất cả chỉ là tương đối, cái gọi là trinh tiết, trung thành và tình yêu, tất cả đều đã biến mất.
Chưa đầy nửa năm sau, chúng tôi đã kiếm đủ số tiền đầu tư ban đầu, Cảng Đạt bị đuổi ra, nhìn những đồng tiền thơm phức hàng tháng chảy vào tài khoản, tôi vui như tết, Lâm Thăng cười cợt bảo tôi cứ như thể chưa nhìn thấy tiền bao giờ:
- Anh không còn thấy có lỗi với Cảng Đạt nữa à? - Tôi