Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342006

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.

g cùng chết!
Câu này khiến tâm trạng căng thẳng của mọi người chùng hết xuống, trong khoang máy bay chỉ còn lại sự im lặng chết chóc. Tôi mở lớn mắt nhìn ra xung quanh, mọi người hoặc là nhắm chặt mắt, hoặc là ôm chặt lưng ghế trước mặt mình, vùi đầu vào đó. Hai cô tiếp viên nhanh chóng đeo mặt nạ dưỡng khí cho người già, gã đàn ông bên cạnh tôi đột nhiên ôm đầu khóc rống lên.
Không biết sự rung lắc đó kéo dải trong bao lâu, cái cảm giác đó giống như đi bộ trong địa ngục tối tăm, không nhìn thấy ánh sáng, hơn nữa không biết bao giờ mới đi đến điểm cuối cùng. Tôi gần như ngừng thở, không dám thở mạnh, chỉ sợ nếu thở mạnh quá, sẽ khiến máy bay càng rung mạnh hơn.
Khi trong loa vang lên giọng nói:”Hai mươi phút nữa máy bay sẽ tới sân bay Châu Hải, giờ máy bay sẽ từ từ hạ cánh”, trong khoang máy bay bắt đầu có tiếng động, tôi cũng thở phào một hơi mà mình đã nhịn từ ban nãy, ngay sau đó lại ngừng thở, máy bay đang đi qua những đám mây như thể đi qua rừng bom đạn, khi những cánh đồng và con đường xuất hiện trong tầm mắt của tôi ngày càng rõ ràng, cả khoang máy bay im lặng như tờ, mọi người đều đang nín thở chờ đợi giây phút được tiếp đất.
Ruộng lúa ngoài kia nhanh chóng bị bỏ lại phía sau, bánh xe máy bay cuối cùng cũng chạm đất, nghiêng mạnh một cái, lúc này, tiếng hoan hô vỡ òa trong khoang, có người cởi dây an toàn đứng lên vỗ tay rào rào. Lần đầu tiên tôi cảm thấy bàn chân được tiếp đất đáng yêu như thế, xoa lòng bàn tay, tôi mới phát hiện tay mình nhớp nháp mồ hôi, tứ chi mềm nhũn, đũng quần ướt mồ hôi, vậy mà ban nãy tôi hoàn toàn không biết, giờ mới cảm thấy thật chân thực.
Đi ra khỏi cánh cửa tự động của sân bay, tôi ngồi xuống bật thềm lát đá, châm một điếu thuốc, rít sâu một hơi rồi lại thở ra một hơi thật dài. Hạnh phúc thật ra rất đơn giản, chỉ như tôi lúc này thôi. Mười mấy phút trước tôi còn đang vùng vẫy trên sợi dây sinh tử, giờ đây cả người tôi đã hòa vào với dòng người đông đúc, xung quanh là bầu không khí nóng nực, mặt trời nặng nề sau những đám mây, nhưng trong lòng tôi lại thấy mọi thứ như bừng sáng.






Sóng gió đồng tiền
NGN PHIẾU HAI TRIỆU
Tôi mở điện thoại khi ngồi trên tắc-xi, màn hình hiển thị hơn mười cuộc gọi nhỡ, trong đó có một số điện thoại lạ gọi mấy lần liền.
Tôi gọi cho Lưu Hân trước, cô ta nói ngày mai là lấy được hai triệu ngân phiếu của Khoa Đạt, tôi nghe thấy thế, tâm trạng lập tức sáng sủa hẳn lên. Lâm Thăng nói bên Songyang lại gọi điện tới hỏi tiến độ, ngoài ra tiền của bên Khoa Đạt sắp thu được rồi. Tôi nói chuyện tiền của bên Khoa Đạt tôi biết rồi, đã bảo Cảnh Phú Quý đi lấy. Tôi nói như thế là để Lâm Thăng biết mặc dù tôi ở ngoài nhưng không lúc nào quên chuyện của công ty, hơn nữa chuyện gì cũng sắp xếp rất thỏa đáng. Sau đó tôi gọi điện cho Cảnh Phú Quý nói phải đi Thuận Đức, mai Vương Diệu cũng phải mang hàng sang cho Khoa Đạt, hay nhân tiện bảo nó lấy luôn? Tôi nói được, cậu cứ sắp xếp là được. Gọi xong cú điện thoại này, tôi thấy tâm trạng vô cùng sảng khoái, xem ra cú điện thoại đó của tôi là đúng, việc gì cần rắn phải rắn, nếu không làm gì được trả hai triệu tệ sớm như vậy, có khi chờ hoa tàn rồi cũng không lấy được một đồng về. Thế là tôi nhắn một cái tin cho Hoàng Lực, nội dung rất đơn giản, súc tích: Cảm ơn! Tối mai gặp ở chỗ cũ!
Dương Hồng Năng nói trong điện thoại, rằng: “Cha này có phải là đi sung sướng với em nào rồi không? Cả tuần nay không thấy anh tổ chức hoạt động gì?”
Tôi nói:
- Ngồi tắc-xi cho tiện, vừa tiết kiệm tiền bạc, lại tiết kiệm sức lực. Cảnh Phú Quý cố ý nói trước mặt Lưu Hân:
- Còn tưởng là cậu ở lại cái tổ ấm hạnh phúc ở Thanh Đảo không muốn quay về nữa.
Lưu Hân không đếm xỉa gì tới hắn, nói:
- Lý tổng, anh vừa xuống máy bay chắc chưa kịp ăn cơm, em mua ít bánh quy và bành mì để trong phòng anh rồi.
Tôi thoáng run trong lòng, cố làm ra vẻ thoải mái, nói với Lâm Thăng và Cảnh Phú Quý:
- Thấy chưa, các cậu chỉ được cái mồm, chỉ có Lưu Hân là người thực việc thực, chuyện gì cũng sắp xếp chu đáo.
Cảnh Phú Quý cười lạnh một tiếng:
- Đúng, đúng là việc gì cô ta cũng làm chu đáo!
Tôi nói:
- Cậu nói vậy là có ý gì?
Cảnh Phú Quý đáp:
- Chẳng có ý gì, tôi chỉ thấy khâm phục cô ấy, phục sát đất luôn. – Tôi liếc xéo cái bộ dạng khoa trương của hắn, suy đoán dụng tâm của hắn qua câu đó.
Thấy fax Hoàng Chính Long gửi tới, tôi bèn đưa cho Cảnh Phú Quý:
- Nhìn xem, nhìn cho kỹ vào, trước khi tới gửi thư, quay về lại gửi thư tiếp, làm việc gì cũng có đầu có cuối! Nhìn lại đám người ở phòng Bán hàng của các cậu xem, cả ngày chỉ biết ăn với uống, làm việc gì cũng đầu voi đuôi chuột, đúng là vô dụng.
Cảnh Phú Quý lại kêu oan:
- Việc này không thể trách chúng tôi được, chúng tôi đâu được tham quan học tập các công ty quốc tế bao giờ, tầm mắt hạn hẹp. Làm sao giỏi giang được như người ta?
Tôi nói:
- Được rồi, được rồi, cậu lại đang kiếm cớ để đòi ra nước ngoài chơi chứ gì, chiều nay các bạn lớp MBA của Lâm tổng


Old school Swatch Watches