Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342005
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2005 lượt.
đó tôi nói với Lâm Thăng:
- Lâm tổng, thật là khâm phục bạn học của anh, giờ MBA nên đọc thành “không so được”.(Trong tiếng Trung, âm đầu của ba từ “không so được” là MBA)
Tôi uống hơi nhiều, lời nói bắt đầu ríu vào nhau, lúc xuống lầu, tôi khoát vai Tôn tổng:
- Người anh em, tri âm, tri âm khó tìm, phải thường xuyên sang chỗ chúng tôi, thăm tôi nhé! Nghe chưa?
Tôi nghiêm túc chỉ ra:
- Anh chơi trò tà môn ngoại đạo là không đúng, chẳng lẽ không thể dựa vào chất lượng và thái độ phục vụ của chúng ta để họ buộc phải mua sản phẩm của mình sao?
Sự kích động của Triệu Hữu Tài giảm bớt, sau khi bình tĩnh lại, hắn nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ, một lúc lâu sau mới bắn ra một câu:
- Người anh em, cậu nói đúng quá, tôi tin là tôi dựa vào bản lĩnh của cậu có thể làm được.
Sau đó tôi hiểu khi Triệu Hữu Tài nói câu này chỉ là muốn lấp liếm, giễu cợt tôi, hắn không muốn lãng phí nước bọt để giải thích cho một thằng mù tịt về bán hàng như tôi, như thế chẳng khác nào gảy đàn tai trâu. Trên thế giới này không có tình yêu nào vô duyên vô cớ, cũng không có nỗi hận nào vô duyên vô cớ, vì sao phải dùng sản phẩm của anh, vì sao chỉ thanh toán cho anh, tất cả đều có nguyên nhân, cho dù là một lý do vô cùng thuyết phục, giống như lần đầu tiên tôi gặp mặt Hoàng Lực, cái nhân vật quan trọng chỉ hút thuốc lá Trung Hoa này đã nói với tôi:
- Đồ tốt nhiều lắm, việc gì tôi phải dùng của anh.
Cho tới hôm nay, lời nói ấy vẫn vang vọng bên tai.
Trong bể nước nóng bốc hơi nghi ngút của trung tâm thẩm mĩ, tôi và Hoàng Lực trần truồng ngồi đối diện với nhau. Nơi này là do hắn chọn, nói là thời tiết lạnh lẽo, tới đây ngâm mình một lát cho thoải mái.
Cái gã này cả người nung núc những thịt, quá nửa người ngâm trong nước, mặt nước chỗ ngực hắn sóng đánh qua đánh lại, hắn ngồi sát bờ, vừa xoa mặt vừa thở hổn hển. Tôi dùng khăn bông lau cổ, nói:
- Chuyện tiền nợ vất vả cho cậu quá, nhưng một việc tốt lành như thế sao không đích thân thông báo cho tôi, hình như không mấy phù hợp với tác phong làm việc của cậu.
- Tôi gọi điện thoại cho anh nhưng nó chuyển sang chế độ trả lời tự động, mà tôi lại dùng số khác gọi.
Tôi nhớ ra hôm qua lúc ngồi tắc-xi thấy có thông báo mấy cuộc gọi nhỡ từ một số lạ, thằng cha này dạo này cẩn thận quá, còn ý thức đề phòng nữa, có phải hắn đã ngửi ra điều gì đó sau cú điện thoại tôi gọi cho hắn ở Thanh Đảo?
- Gần đây công ty nhiều chuyện phiền phức lắm, cấp trên điều tra rất nghiêm ngặt về chuyện tiền nong, thế nên làm việc gì cũng phải cẩn thận, sau này anh liên lạc với tôi đừng dùng số cũ nữa, gọi số ngày hôm qua ấy. – Hoàng Lực dặn dò.
Hóa ra không phải vì tôi, tôi lén thở phào nẹ nhõm. Ý của hắn tôi hiểu, cố tình nói sự việc phức tạp hơn để tôi biết khả năng và sự vất vả của hắn.
- Hình như không chỉ có một mình công ty chúng tôi lấy được tiền. – Tôi nói.
- Chuyện này ông anh lại không thông minh rồi, nếu chỉ có mỗi công ty anh lấy được tiền thì lộ liễu quá, không tốt, người mắc nợ quá nhiều, huống hồ mấy công ty kia đều làm đường ống, nguyên liệu ABS, theo quy định là trả tiền rồi mới giao hàng, bên anh là tôi cố nhét vào. – Trong lời nói của Hoàng Lực đầy sự bất mãn, giọng nói cao vút.
Nhìn hắn có vẻ bực bội, tôi chẳng buồn tranh luận, chỉ cười:
- Đùa với cậu thôi cậu với tôi có quan hệ gì mà cậu còn không biết?
Tôi hỏi hắn có muốn sang phòng mát xa không, Hoàng Lực xua tay nói là thôi. Tôi hơi bất ngờ, thằng cha này từ trước tới nay lúc nào cũng rất chủ động, thái độ với tôi hôm nay lại có vẻ dửng dưng, thậm chí còn như đang phòng bị. Nhìn thấy ánh mắt hoài nghi của tôi, hắn ngượng ngùng nói:
- Mấy hôm trước đi bệnh viện kiểm tra thấy mắc chứng viêm tiền liệt tuyến, bác sĩ nói thường xuyên ngân nước nóng sẽ tốt hơn.
Tôi ồ một tiếng, cuối cùng hôm nay cũng gặp phải căn bệnh mang tính tiêu biểu của cánh đàn ông, chả trách hắn đòi đến đây:
- Cậu vốn là người khoẻ mạnh, lần trước ở khách sạn Quốc hội còn làm việc đó đến năm lần trong một đêm mà sao phút chốc đã kêu là không được?
- Thật sao? Tôi nói với anh là tôi làm năm lần sao? – Hoàng Lực nhìn tôi nói.
Tôi khựng lại, khẩu khí rất kiên định:
- Đương nhiên rồi, không phải cậu nói thì làm sao tôi biết được?
Một lát sau Hoàng Lực thở dài:
- Cái thứ này không làm được thì đàn ông còn gì là đàn ông nữa?
Tôi an ủi hắn:
- Đừng sợ, tịnh thân một tháng, rồi vẫn là hảo hán thôi. Mấy hôm nữa tôi mang chai rượu bổ cốt vùng Đông Bắc sang cho cậu bồi bổ, chắc chắn là có ích.
Hoàng Lực nói:
- Xin đừng, anh không muốn tôi trúng gió thì đừng mang cái thứ đó sang hại tôi.
Hiện tôi vẫn may mắn vì chưa mắc cái chứng bệnh này, cũng không biết rốt cuộc nên đối phó như thế nào, bỗng dưng nhớ ra ông chủ Hạ, mối quan hệ này vừa hay có thể sử dụng được:
- Tôi quen một người là ông chủ Hạ làm ở Khoa tiết niệu bệnh viện Hâm Quang, ông ta chuyên điều trị cái này, mấy bác sĩ dưới quyền ông ta đều là chuyên gia, mai tôi đưa cậu đi gặp, đảm bảo là chữa được bệnh!
Hoàng Lực cười nói:
- T