Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342016
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2016 lượt.
tới công ty chơi, họ đều là cán bộ trung và cao cấp của các doanh nghiệp lớn, người nào cũng là tinh anh, phòng Bán hàng của cậu chuẩn bị một số câu hỏi để thỉnh giáo người ta..
- Còn nữa, - Tôi dừng một chút, - Cậu sắp xếp để thứ Sáu sang Khoa Mỹ một chuyến, tới lúc đó nhớ mang theo cả tiền đảm bảo, thể hiện thành ý của chúng ta với Lôi tổng.
Cảnh Phú Quý nói sang đó nói việc gì, tôi bảo bất kể là việc gì, còn hơn là không lộ diện, ít nhất cũng để chị ta biết thành ý của chúng ta. Cảnh Phú Quý cầm tờ fax vừa đi vừa lẩm bẩm:
- Không biết người ta có thấy bực mình hay không, đúng là tự nhiên mua dây buộc mình.
Sắp xếp xong công việc của Cảnh Phú Quý, tôi bảo Lưu Hân là lấy được ngân phiếu thì lập tức đem ra ngân hàng đổi tiền, rút ra trước một triệu để nộp tiền bảo đảm. Lưu Hân nói tiền mặt không nhanh được như thế, phải chuẩn bị hợp đồng, hóa đơn, ngân hàng còn phải kiểm tra, ít nhất là mất một tuần, tôi bảo tôi không quan tâm, tóm lại ba ngày sau nhất định phải mang tiền tới cho Lôi tổng! Nghĩ bụng, Lưu Hân này đầu óc nhiều khi cũng như chạm mạch, chỉ biết mấy cái quy định chết tiệt về mặt tài vụ, nếu không thể mang tiền tới gặp Lôi tổng, mặt mũi tôi biết để vào đâu? Gặp mặt có ý nghĩa gì không?
Khẩu khí kiên định của tôi khiến mọi người ngỡ ngàng, không khí trầm xuống, một lát sau Lâm Thăng mới ngẩng đầu lên nói:
- Hay là thế này, chúng ta mang ngân phiếu hai triệu đi, rồi lấy ngân phiếu một triệu ở Khoa Mỹ về, như thế chẳng phải đã để một triệu ở chỗ họ rồi sao?
Tôi đập bàn, nói:
- Đúng lắm, đúng là Lâm tổng thông minh, không hổ danh là học viên MBA.
Lâm Thăng nói chiều nay các bạn học cùng lớp MBA của hắn sẽ tới công ty tham quan, tôi lập tức nói với vẻ khoa trương:
- Được thôi, hoan nghênh, hoan nghênh! Cầu còn không được nữa là, nhân thể để họ dạy bảo thêm đám người bên phòng Bán hàng, tối nay đãi tiệc họ ở Kim Duyệt!
Lúc ra cửa, Lâm Thăng còn giả bộ tình cờ nhắc tôi:
- Bộ comple lần trước mua với giá mười tám nghìn tệ ở quảng trường Raffles, chưa thấy anh mặc lần nào.
Tôi hiểu ý của hắn, nói là hôm nay sẽ mặc. Sau đó lại đùa:
- Mà hình tượng của tôi càng có thể phản ánh được sự sang trọng của anh còn gì.
Lâm Thăng xì một tiếng:
- Tôi không cần anh làm thế, nếu anh ăn mặc quê mùa, người khác sẽ cười bạn tôi không ra gì.
Tôi làm mặt hề:
- Tôi biết rồi, đùa với anh thôi.
KHÁCH MBA
Bạn Lâm Thăng có bốn nam, hai nữ, người nào cũng đeo kính, nam ăn mặc đường hoàng, nữ mặc đúng kiểu công sở, trang điểm đơn giản, thanh tú, nho nhã, nhìn là biết họ có dáng của các quản lý cao cấp của các công ty đa quốc gia, rất giống như những gì tôi nhìn thấy ở phố Wall. Thậm chí tôi còn cảm thấy ánh mắt tôi nhìn thương trường có sự lệch lạc rất lớn, Trung Quốc không phải không có những người thế này, chỉ là tôi không nằm trong số những người đó, hàng ngày thi thoảng gặp qua mà thôi. Tôi bắt tay rồi trao đổi danh thiếp với họ, sau màn làm quen và ngồi xuống ghế, một người đàn ông có mái tóc chải hất ngược về sau, trán hói bóng, kiểu tóc rất giống Michael Douglas lên tiếng trước:
- Lý tổng, đã nghe tiếng tăm của anh từ lâu, Lâm tổng nhắc tới anh nhiều lắm, nói anh là một thiên tài trong lĩnh vực bán hàng! – Những lời này khiến tôi toát mồ hôi, nếu nói trước mặt các nhân viên viên không sao, nhưng trước những con người tài giỏi này chẳng khác nào dồn tôi vào thế bí? Tôi nhìn danh thiếp của anh ta, tổng giám đốc chi nhánh công ty tại Quảng Châu của Tập đoàn Kỹ thuật mạng Baba, La Thanh Tài. Tôi bật cười hai tiếng:
- La tổng, chuyện này tôi không dám nhận, các vị ngồi ở đây ai cũng là nhân tài, tôi với Lâm Thăng bình thường trêu nhau vậy thôi.
Lâm Thăng mỉm cười:
- Khiêm tốn quá, tôi nói thật lòng đấy.
Tôi lập tức nói với người bên cạnh:
- Chẳng phải các cậu có rất nhiều vấn đề cần hỏi sao, còn không mau nắm lấy cơ hội?
Bành Tiền Tiến là người đầu tiên đứng lên, đặt một câu hỏi mà hắn đã suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn chưa tìm được câu trả lời thỏa đáng, lúc trao đổi danh thiếp, tôi nhớ có một người làm về thiết bị, nhìn kỹ lại, là tổng phụ trách Bán hàng khu vực Hoa Nam của công ty trách nhiệm hữu hạn Thiết bị điện Đông Môn Tử, Tôn Quốc Ấn. Tôi biết người làm về lĩnh vực thiết bị chắc chắn là một cao thủ trong việc dùng người, rất muốn nghe kiến giải của anh ta, nên chủ động nói:
- Có thể mời Tôn tổng giải thích được không?
- Được, không vấn đề gì?- Tôn tổng thoải mái đáp lời. – Thế này nhé, tôi dùng một bức tranh để giải thích cho mọi người. – Nói rồi anh ta vẽ một vòng tròn lên tấm bảng trắng sau lưng, trong đó viết một chữ “A”, sau đó xung quanh lại vẽ thêm nhiều vòng tròn, trong đó lần lượt viết cấp trên, cấp dưới, vợ, con, bố mẹ, đồng nghiệp, bạn bè, đối thủ. Ở cái vòng cuối cùng, anh ta dừng lại một chút, viết hai từ: người tình. Quay người lại, anh ta nói với Bành Tiền Tiến:
- Giả sử người cậu nói là “A”, xung quanh đều là các mối quan hệ của “A”, những thứ bên trong vòng tròn cạnh “A” đều là các tình cảm khác nhau của “A”, trách nhiệ