Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342014

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2014 lượt.

hôi đi, toàn là lừa tiền thôi.
Tôi tiếp tục giới thiệu:
- Không đâu, cho dù có là lừa đảo thì cũng chỉ lừa người ngoài, ai dám lừa bạn bè như tôi, nếu không thì tôi chém ông ta!
Hoàng Lực dường như cũng động lòng:
- Thế… hôm nào đi khám xem.
Tôi nói:
- Được rồi, có bệnh phải chữa sớm, đây không phải là bệnh nhỏ, liên quan tới hạnh phúc cả đời của cậu đấy. – Hoàng Lực cúi đầu nhìn:
- Mắc bệnh rồi mới biết, tiền nhiều đến đâu cũng không bằng một sức khỏe tốt.
Tôi vỗ vai hắn:
- Người anh em, cứ yên tâm, không sao đâu, tâm trạng tốt là một liều thuốc tốt, mấy hôm nữa lại là một trang hảo hán!
Hoàng Lực vừa đứng lên vừa nói:
- Hy vọng, hy vọng thế!
Trong phòng thay đồ, tôi lấy di động ra xem, có một cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn, đều là của Lưu Hân, tin nhắn nói: Giấy phép công thương của chúng ta được thông qua.
Việc này tôi đã biết từ trước, cũng không có gì to tát, tôi hiểu rằng cô ta tìm tôi tuyệt đối không phài vì chuyện này. Lúc chia tay Hoàng Lực ở bãi đỗ xe, tôi lấy một túi đồ trên xe đưa cho hắn, Hoàng Lực mở ra liếc một cái, sao đó đóng nhanh lại, giơ tay lên vẫy:
- Bye bye!
Tôi nghĩ bụng vừa nãy còn nói tiền không quan trọng, bây giờ cầm tiền nhanh thế, con người đúng là mâu thuẫn. Tôi đang định rời đi bỗng dưng nghe thấy tiếng còi, quay người lại, Hoàng Lực hạ cửa kính xe xuống, ánh mắt có vẻ giận dữ:
- Lần sau nhớ phải có thái độ tốt một chút! – Chưa chờ tôi trả lời, hắn đã quay đầu xe lao vút đi.
Tôi hừ một tiếng nhìn theo bóng xe của hắn, con bà nó, lấy được tiền rồi mới nói câu này, ban đầu vẫn còn khách sáo lắm, chẳng lẽ lại sợ tôi không trả tiền? tôi lên xe, không khởi động ngay:
- Thái độ tốt có lấy được tiền không? – Tôi nghĩ thầm trong bụng, sau đó cúi đầu nhìn tay mình, nắm chặt thành một nắm đấm giơ lên trước mặt:
- Thế này gọi là lúc nào cần ra tay thì ra tay!
LƯU HN TỎ TÌNH
Tin nhắn của Lưu Hân đã nhắc nhở tôi, gần đây tôi hơi xa cách với cô ta, lẽ ra tôi không muốn tiếp xúc riêng với cô ta nữa, nhưng vừa nghĩ đến dáng vẻ yếu đuối của cô ta là tôi lại mềm lòng, theo phép lịch sự của đàn ông với đàn bà thì không nên tuyệt tình như vậy. Tôi nhìn đồng hồ, vẫn chưa tới mười giờ đêm, thế là tôi gọi điện thoại cho cô ta, nói là tới quán cà phê Jake ngồi một lát.
- Trông anh hình như gầy đi. – Lưu Hân ngồi xuống sô-pha, bàn tay nhẹ nhàng ôm lấy chiếc cốc trên bàn, mi mắt cô cụp xuống, hình như đang thưởng thức mùi hương cà phê quyến rũ, - Có phải chuyến đi Thanh Đảo vất vả quá không?
Tôi không trả lời thẳng vào câu hỏi, quay đầu nhìn ra cửa sổ, nói khẽ:
- Gầy đi cũng tốt, tinh thần khá hơn.
Chúng tôi cứ ngồi với nhau trong không khí ngượng ngùng như thế, hai bên không ai nói lời nào, trước mặt Lưu Hân, tôi mất hoàn toàn dáng vẻ hưng phấn, ưa đùa cợt của mình. Tôi phát hiện mình không sở trường xuất hiện trong những trường hợp này, tôi không biết không nói những lời tuyệt tình của Lưu Hân có được tính là một sự phản bội với Châu Thanh Thanh không, trong lòng tôi, nếu vì sự bình yên của gia đình mà phải nói những lời độc ác với một người con gái khác, thật là khó khăn, huống hồ sự việc cũng chưa phát triển tới mức bắt tôi phải lựa chọn. Lâm Thăng từng nói việc gì cần cắt đứt là phải cắt đứt, nếu không chắc chắn sẽ loạn. Câu này đối với người ngoài thật đơn giản, nhưng với người trong cuộc liệu có mấy người làm được? Có thể không chỉ riêng tôi mà còn là trạng thái tâm lý của tuyệt đại đa số đàn ông, nếu không, làm gì có lắm vụ vợ chồng hục hặc nhau vì kẻ thứ ba đến thế. Khi một tình cảm này đã tê liệt, ắt một tình cảm khác sẽ xuất hiện, có mấy người giữ được sự lý trí, có mấy người giữ được đạo đức của mình?
- Lưu Hân, cô cho rằng cú điện thoại tối hôm đó là do ai gọi? – Câu hỏi này vẫn chưa tìm được đáp án, tôi suy nghĩ mãi mà không ra, muốn tìm thêm chút manh mối từ Lưu Hân.
- Em không biết, hôm đó em cũng uống nhiều, đầu nặng chình trịch, vào phòng thế nào em còn chẳng nhớ.
- Liệu có thể là bạn trai cũ của cô không? – Tôi nhìn vào ánh mắt của Lưu Hân.
- Không đâu, bọn em chia tay lâu lắm rồi, với lại làm sao anh ta biết hôm đó chúng ta ở hộp đêm Kim Bích được?
- Chẳng phải hắn vẫn cứ bám lấy cô sao? Hay là hắn theo dõi cô? Hoặc là hôm đó hắn cũng ở đó chơi?
- Không thể nào, anh ấy không hút thuốc, không uống rượu, mấy cái hộp đêm cao cấp như thế, anh ấy không vào được đâu.
- Thế thì đúng là kỳ quái. – tôi cúi đầu lẩm bẩm.
- Hay là Thanh Thanh theo dõi anh? – Lưu Hân hỏi ngược lại tôi.






Tôi nói không thể nào:
- Sau đó tôi hỏi lại cô ấy, cô ấy bảo là một người đàn ông gọi điện tới.
- Thật không? Chẳng lẽ chị ấy không biết lừa anh? Anh tin là do một người đàn ông gọi đến thật sao?
Tôi sững lại nhìn Lưu Hân, cảm giác tâm lý cô ta có điều gì đó không bình thường, mặc dù cô ta từng nói sẽ không làm ảnh hưởng tới tôi, nhưng con người dù sao cũng rất ích kỷ, nhất là trong chuyện tình cảm.
Lưu Hân hình như cũng ý thức được sự b