Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342015

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2015 lượt.

hỏi phòng đưa cô ta ra ban công, cầm năm trăm tệ nhét vào tay cô ta:
- Vừa nãy là bạn anh không đúng, anh xin lỗi.






Đêm đó gió lạnh hiu hắt, những vì sao điểm xuyết trên bầu trời, Tiểu Ngọc mặc một bộ váy trắng, mái tóc dài khẽ bay trong gió, lặng lẽ nhìn về phía trước. Hồi lâu cô ta mới quay đầu lại, nước mắt sáng lấp lánh, giây phút đó, tôi cảm giác đôi mắt của cô ta trong sáng như thủy tinh, sao mà quen thuộc:
- Anh Phi, tại em không tốt, làm mất mặt anh. Nhưng em muốn anh biết, cả người em đã bẩn thỉu lắm rồi, duy chỉ có nụ hôn này là em giữ lại cho chồng em.
Từ quán lẩu đi ra, đêm đó tôi lái xe điên cuồng trên con đường Cửu Châu, tôi hạ hết cửa sổ xe xuống, tiếng nhạc trong đĩa CD vang lên chấn động màng nhĩ, tôi nhớ lại cô kỹ nữ Sarah trong bộ phim “Chạy trốn khỏi Las Vegas”, và cả người bạn trai nghiện rượu của cô, khi xem bộ phim này, tôi đã từng khóc vì thân thế và sự kiên cường của Sarah, có thể Tiểu Ngọc có điểm giống Sarah, và ở người bạn trai của cô cũng âm thầm có bóng dáng của tôi. Tiểu Ngọc mu­ốn giữ lại nụ hôn cho chồng mình, khách hàng sỉ nhục cô, người yêu duy nhất lại bỏ rơi cô, trên thế giới này vẫn còn sự kiên trinh, nhưng có sự chân thành hay không? Bạn vì người ta mà giữ lại một nhưng ai cho bạn bầu trời đầy nắng? Giây phút đó tôi thấy sống mũi mình cay cay, dường như có một giọt nước đang lăn nơi khóe mắt, không rõ là vì sao.
MẸ CON LÔI TỔNG
Từ Thanh Đảo trở về, bước xuống khỏi máy bay, tôi ngộ ra một chân lý, không biết lái máy bay cũng không sao, chỉ sợ cơ trưởng và bạn không cùng chung số phận . Chỉ khi cột chặt lợi ích sinh tử lên một chiếc máy bay, một chiếc thuyền, một sợi dây thừng, cùng hưởng vinh nhục, mạng sống nối liền với nhau mới có thể đảm bảo thành công. Sau khi quay về, tôi vẫn nghĩ mãi vấn đề làm thế nào để buột chặt, nếu chỉ giải quyết được vấn đề kỹ thuật và mua hàng, tôi vẫn chưa thể kê cao gối ngủ ngon, làm thế nào để buộc chặt Lôi tổng vào mới là điểm mấu chốt và là vấn đề tôi chưa giải quyết được. Sau bữa cơm Thượng Hải, tôi hiểu rằng một người tới độ tuổi và có kinh nghiệm sống như Lôi tổng không chỉ đơn thuần dùng tiền là có thể mua chuộc, còn phải thêm một thứ nữa, tình cảm. Nếu nói rằng phương thức giao tiếp cơ bản của tôi với mọi người khác là “giao dịch”, hạng như Hoàng Lực, Dương Hùng Vĩ, ngoài “giao dịch” còn thêm vào “sở thích”, nhưng đối với Lôi tổng cần phải đổi công thức thành “giao dịch + tình cảm”, đây là phán đoán cơ bản của tôi sau khi tiếp xúc với Lôi tổng. Tuy rằng tôi đã từng nói sẽ dùng tiền để ném chết chị ta, nhưng đó chỉ là lời nói tức giận nhất thời, thực sự hành động lỗ mãng như thế chưa chắc đã đập chết được họ mà có khi còn tuyệt đường sống của chính mình.
- Victory, cậu nhớ nghỉ ngơi cho tốt, đừng vận động nhiều. Lôi tổng cũng bảo trọng, chỉ có hai mẹ con chị chắc là không được, ngày mai tôi sẽ mời y tá tới chăm sóc, nếu có làm sao nữa, tôi không gánh vác nổi đâu. – Lời nói của tôi nghe mà nổi gai ốc, đến bố mẹ tôi cũng chưa bao giờ được tôi đối xử chu đáo như thế.
Hôm sau, tôi nhờ hết người này tới người khác tìm được một bác sĩ chỉnh hình xương rất nổi tiếng của bệnh viện Phương Nam, Quảng Châu, chiều hôm đó phái xe tới Quảng Châu đón ông ta, đồng thời bảo Cảnh Phú Quý tới một công ty môi giới mời y tá, dặn dò nguyên tắc “không sợ đắt nhất, chỉ cần giỏi nhất”. Buổi tối, bác sĩ, y tá và tôi cùng tới nhà Lôi tổng, sau khi được tôi thanh toán một món tiền hậu hĩnh, hai đồng chí đó đều làm việc rất nhiệt tình, tôi ở bên cạnh thi thoảng lại nói với Victory vài câu về mối quan hệ Trung – Mỹ, chuyên ngành của tôi lúc này đã được dùng tới. Lôi tổng vẫn không nói năng gì nhiều, tôi biết là đối phó chị ta cần phải bình tĩnh, giống như ninh canh gà, không được hấp tấp, chị ta không phản đối đã là sự chấp thuận lớn nhất rồi.
VÁN BÀI CHƯA THÀNH, LƯU HN MANG THAI
Tôi đã quen với việc chạy lăng xăng khắp nơi để cầu xin người ta và mặc cho người ta sai khiến, nhưng lại không chịu được nếu người khác đối xử tốt với mình, cho dù chỉ là một chút.
Lưu Hân đặt một đống bảng biểu lên bàn tôi, sau đó chuẩn bị báo cáo với tôi về chuyện bảo hiểm xe và bảo hiểm xã hội cho nhân viên, tôi không mấy hứng thú với những chuyện này:
- Cô cứ quyết đi là được, mua theo mức thấp nhất.
- Bảo hiểm xã hội có thể mua theo mức thấp nhất, nhưng xe của anh phải mua bảo hiểm toàn bộ.
- Không sao, kỹ thuật lái xe của tôi rất tốt, không có vấn đề gì đâu, mua bảo hiểm cho người thứ ba là được.
- Không được, chuyện này không đùa được, thà mất thêm ít tiền còn hơn, em tính qua rồi, một năm cũng chỉ hết hơn một nghìn tệ. Giọng điệu của Lưu Hân vô cùng kiên quyết, hình như không phải đang xin ý kiến của tôi mà giống một người chị đang dạy bảo em trai mình, trong lòng tôi phút chốc bỗng thấy có chút gì ấm áp, nhưng vẫn không thể hiện ra, chỉ nói là thế cũng được, cứ làm như những gì cô nói.
Lưu Hân đứng lên chuẩn bị đi ra bỗng dưng dừng lại.
- Anh bị ốm sao?
Tôi