Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.
hanh của trời đất. Thấy ai không thuận mắt còn có thể lôi món cá mực xào (Cá mực xào là một món ăn, nhưng trong tiếng Trung, nó đồng thời có nghĩa là đuổi việc) nổi tiếng của Hồng Kông ra để uy hiếp họ, cái cảm giác mất mát trước đây coi như đã tìm lại được.
Nhưng dù tôi có diễu võ dương oai thế nào, nhưng khúc mắc trong tình cảm vẫn không thể nào giải quyết ổn thỏa.
Nghe nói thế tôi càng nổi cáu:
- Cốt cán? Cái công ty này ngoài tôi ra, thiếu bất cứ ai cũng có thể vận hành được.
Nói câu này ra tôi lại thấy không thỏa đáng lắm, bèn bổ sung thêm một câu:
- Đương nhiên còn cả cậu và Lâm tổng.
Cảnh Phú Quý thấy tôi đang giận nên hơi e dè:
- Thiếu tôi chắc chắn vẫn hoạt động được, tôi biết rõ mà.
Tôi lập tức mỉm cười, vỗ vai hắn:
- Cậu xem cậu kìa, nghiêm túc với tôi đấy hả?
Cảnh Phú Quý vẫn thản nhiên:
- Phi, đừng chơi trò này, tôi còn không hiểu cậu sao?
- Không nói chuyện vô vị này nữa, - Tôi chuyển chủ đề. – Gần đây có động tĩnh gì của Triệu Hữu Tài không?
Cảnh Phú Quý nói:
- Nghe nói hôm qua hắn tới Khoa Mỹ gặp Lôi tổng, nói chuyện thế nào còn chưa biết.
Tôi bảo:
- Cậu gọi Bành Tiền Tiến vào đây, hỏi hắn liệu có thể moi chút tin tức nào từ phía Tiểu Phương không.
Cảnh Phú Quý khựng lại, nói:
- Thôi bỏ đi, để tôi ra ngoài hỏi nó, cậu không lên tiếng là được rồi.
Cảnh Phú Quý đi tới cửa bị tôi gọi giật lại:
- Cậu bảo tài xế chiều nay tới sân bay Châu Hải, Thanh Thanh từ Thanh Đảo quay về rồi.
- Sao không bảo Lưu Hân sắp xếp, cô ta quản lý đội xe mà.
- Không cần hỏi nhiều, cậu cứ làm là được. – Tôi xua tay.
Khoé miệng Cảnh Phú Quý bỗng dưng nở một nụ cười đầy ý nghĩa. Cảnh Phú Quý đi ra, tôi tiếp tục nghĩ lại cuộc nói chuyện ngày hôm qua với Lưu Hân, nhưng lập tức bị tiếng chuông điện thoại ngắt ngang, số lạ, nhưng đuôi là 8888, chắc chắn không phải người bình thường, tôi không thể không nghe. Ấn phím nghe, một giọng nói đã từng rất quen thuộc vang lên bên tai:
- Thổ phỉ à, chiều tao từ Thâm Quyến tới Châu Hải, tối mời tao uống rượu! – Câu nói vô cùng ngang ngược nhưng có thể gọi ra được biệt hiệu của tôi chắc chắn là bạn đại học, tôi hỏi:
- Xin lỗi, mày là thằng ma cà bông nào?
- Tao là ai? Tao ngủ bên trên mày ấy!
Là Hầu Kình, thằng súc sinh!
Năm 1989, khi cái đám thanh niên vừa biết cạo râu như chúng tôi đang ở độ tuổi sung sức nhất cuộc đời, đi quậy phá khắp nơi thì Hầu Kình đã bắt đầu bán thuốc, bán rượu cho chúng tôi trong ký túc xá, tôi nói nếu ngày nào đó xảy ra chiến tranh chắc chắn mày sẽ đi bán quân hỏa.
Hầu Kình ngủ giường bên trên tôi, thêm vào đó tôi từ Sơn Ca Lạp, hắn là người Tô Bắc nên đương nhiên chúng tôi trở thành bạn tâm giao của nhau. Khi đó Hầu Kình là đứa có ngoại hình kém nhất, người thấp bé, đi đường như là nhảy, nói chuyện không bao giờ nhìn vào mắt người đối diện, cứ như thể đang lẩm bẩm một mình, hắn nói tiếng phổ thông như chim hót, nghe là biết giọng của người Tô Bắc, nhưng hắn rất nhiều ý tưởng, thế nên được đặt biệt danh là “Hầu Tinh” (Con khỉ tinh ranh). Hồi mới nhập học, hắn còn được coi là một “thanh niên văn học”, thường xuyên canh ba nửa đêm trốn trong chăn viết tản văn, thơ ca, miệng còn lẩm bẩm, rên rỉ hát, có một lần tôi dậy đi vệ sinh, bị dáng vẻ của hắn dọa chết khiếp, hết cả buồn tè, còn tưởng hắn đang mộng du. Hầu Tinh thi thoảng có bài được đăng trên báo trường, lần oách nhất của hắn là nhà trường tổ chức một cuộc thi đọc thơ, hôm đó hắn nhảy lên sân khấu, chỉ một bài thơ mà khiến mọi người mắt tròn mắt dẹt, từ đó khơi dậy một trào lưu hợp tác viết văn trong toàn trường, sau đó mấy trào lưu như kiểu “Tốt nghiệp rồi, tôi vẫn là trai tân” hay “Anh và em xa cách” đều là chịu ảnh hưởng từ hắn, Cuối cùng Hầu Tinh đã chiếm được trái tim của một cô gái ngưỡng mộ thi sĩ nổi tiếng nước Anh D.H Lawrence, cô gái đó kể cả đi giày bệt cũng cao hơn Hầu Tinh hai cen-ti-mét, nhưng cô nàng khoác tay Hầu Tinh đi như con chim nhỏ nép vào người đàn ông của mình, cả ngày đi trên con đường trung tâm của trường, khiến đằng sau biết bao cánh cửa sổ ký túc xá lóe lên những tia nhìn đố kỵ. Nhưng chuyện vui không được lâu, món ăn tinh thần dù sao cũng không bì được với cám dỗ hàng hiệu, một năm sau cô bạn gái của hắn bị bao vây bởi nước hoa Poison, giày da Wolf, thế là chạy theo một gã đại gia có ô tô riêng, hôm đó Hầu Tinh đốt hết đống bản thảo của hắn, một cú xoay người rất đẹp đã biến một nhà thơ thành một thương nhân, vận chuyển một lô thuốc lá Đông Độ, Mộng Đô từ Tô Bắc vào trường, bắt đầu cuộc đời giàu có của mình, từ đó hắn phất lên nhanh chóng, trở thành đại gia của lớp tôi. Sau đó, một ngày tôi phát hiện trên mạng có một nhóm người làm thơ biệt danh là “Nửa dưới”, tôi mới ý thức được rằng bọn họ là đồng loại của Hầu Tinh, nếu thi sĩ Hầu khi đó tiếp tục làm thơ, hắn chắc chắn sẽ trở thành đại diện của nhóm này.
Hầu Kình sau khi thất tình trở nên vô cùng sa đọa, từng suýt chút nữa đánh nhau với gã Vương Tiểu Sơn - mỹ nam của ký túc xá. Vương Tiểu Sơn là người Đại Liên, không những cao to, khỏe