Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341997
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1997 lượt.
thân lựa chọn và mua cho họ hay không. Có một lần tôi với Cảnh Phú Quý đi Nhật khảo sát, hắn chọn một cái áo màu tím cho Thẩm Tịnh, nhưng quay về mới mấy ngày tôi đã phát hiện chiếc áo được Dương Huệ mặc, hơn nữa cô nàng còn rất đắc ý:
- Cái này là anh Quý nhà em mua từ Nhật về cho em đấy, chỉ tiếc là nó hơi nhỏ một chút, không, là vì em hơi béo một chút, vì chiếc áo này, em sẽ giảm cân.
Khi đó tôi vô cùng kinh ngạc, nhưng vẫn làm ra vẻ thản nhiên, lát sau bèn nghĩ thông chuyện này, thân hình Thẩm Tịnh mảnh dẻ hơn Dương Huệ, chắc chắn là vì cô nàng chê kiểu dáng, màu sắc không đẹp nên Cảnh Phú Quý mới tặng cái áo cho vợ, còn nói là đích thân lựa cho cô, Dương Huệ cảm động tới nỗi vì chiếc áo mà quyết định đi giảm béo, sau sự việc đó tôi nói với hắn suy đoán của mình, Cảnh Phú Quý cười nói:
- He he, không lãng phí, mọi người đều vui, có gì là không tốt.
Tôi không nhìn Lưu Hân, mỉm cười nói một câu:
- Cô nghĩ sao?
Lưu Hân ôm cái hộp vào trước ngực, cúi đầu trầm tư một lát:
- Em nói là không phải, đúng không?
Tôi hỏi cô vì sao? Lưu Hân nhìn thẳng về phía trước:
- Bởi vì tối hôm kia chúng ta gặp nhau, anh không tặng em món quà này, nếu là do anh mua cho em, chắc chắn khi đó anh đã đưa em rồi, đúng không?
Tôi hơi chột dạ, buột miệng nói:
- Vì hôm đó tôi nhiều việc quá nên quên.
Lưu Hân quay đầu qua:
- Có điều chỉ cần là anh tặng thì em đều thích!
Tôi quay đầu nhìn cô:
- Lưu Hân, cô đúng là một cô gái tốt luôn hiểu lòng người!
- Vậy sao? Em còn đang nghĩ, hôm nay đột nhiên anh tốt với em như thế có phải là vì có mục đích gì không?
Tôi khựng lại, vội vàng quay đầu đi, hồi lâu không trả lời.
Lưu Hân thích ăn cay, tới nhà hàng, tôi hỏi nhân viên có món gì cay nhất, cô ta nói liền một mạch năm, sáu món, tôi bảo mỗi món một đĩa, Lưu Hân thấy vậy liền vội vàng xua tay:
- Đừng, đừng, nhiều quá, đừng cay quá, giờ em không ăn cay được.
Tôi nói vớ vẩn, gái Hồ Nam có ai không ăn cay đâu, em gái cứ nghe lời anh, gọi mấy món đó. Cô phục vụ mím môi cười, tôi đoán được vài phần nguyên do, cố ý hỏi cô nàng, cô nói:
- Anh đối với bạn gái tốt thật.
Lưu Hân ngẩng đầu lên mỉm cười hỏi tôi:
- Em là bạn gái của anh sao?
- Không phải! – Tôi buột miệng nói.
Cái khẩu khí cứng nhắc này khiến Lưu Hân giật mình, sắc mặt độ nhiên thay đổi, không khí vui vẻ ban nãy bỗng dưng trở nên lạnh lẽo, tôi bất chấp, bỏ đũa xuống, nhìn cô ta chăm chú:
- Lưu Hân, tôi muốn nói với cô một chuyện.
Lưu Hân cúi đầu khóe mắt đã tràn nước, gương mặt rõ ràng là cố gắng mỉm cười, cô ta dùng một tay ôm bụng, sắc mặt vô cùng đau khổ, tôi cầm lấy tay cô ta đặt lên bàn, hỏi nhanh:
- Sao thế, chỗ nào không khỏe?
Lưu Hân rụt hai tay về, đồng thời ép chặt lên bụng, đầu cúi gằm, miệng hàm hồ điều gì đó không rõ:
- … không tới.
Tôi không nghe rõ, vội hỏi:
- Cái gì không tới? Cô bảo cái gì không tới?
- Em… cái đó không tới.
- Cái đó? Cái gì? – Máu trong người tôi chảy rần rật, giây phút đó, đám mây đen tĩnh lặng đã chiếm cứ toàn bộ bầu trời trong xanh ban nãy, bên tai như vang lên tiếng sét, thế giới này vì sao lúc nào cũng đối đầu với tôi? Từng chút một, khiến bạn không thể dừng lại để thở! Vào giây phút chết chóc khi cơn mưa bão tới gần, chiếc điện thoại trên bàn kêu lên thật chói tai tôi máy móc áp nó vào tai, một giọng nói hưng phấn ở đầu bên kia vang lên:
- Anh rể, mai em với chị về Châu Hải, anh tới sân bay đón bọn em!
Thứ cần đến không đến, thứ không cần lại liên tiếp gõ cửa. Được rồi! Đến đi! Cái gì cần đến, không cần đến, tất cả hãy đến đi!
THANH THANH TRỞ VỀ
Làm đàn ông đã khó, làm một người đàn ông thành công càng khó hơn, còn làm một chủ đã khó càng thêm khó. Đó là sự lĩnh ngộ của tôi, tôi cảm thấy những lời Tôn tổng nói đã ăn sâu vào tim tôi.
Hồi công ty mới thành lập, vì không thể trả lương cao nên tôi đành phải quan sát sắc mặt nhân viên để làm việc, không thể đắc tội với bọn họ, vì chỉ sợ nếu họ không vui mà bỏ việc, về danh nghĩa tôi là ông chủ, nhưng trên thực tế, họ mới là ông lớn. Lúc nào cũng lo lắng những cuộc điện thoại lúc nửa đêm, hàng bị trả lại, nhà kho bốc hỏa… Nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát là tim đập thình thịch, những điều này các nhân viên không thể nào hiểu được, tan sở, họ là người vui nhất, còn tôi là người lo nhất. Mỗi khi xem trên tivi, nhìn các ngôi sao xuất hiện sang trọng, lộng lẫy là tôi vô cùng đố kỵ, họ không những kiếm được nhiều tiền mà còn có vô số các fan bao vây, chẳng phải lo lắng điều gì, gây nên phiền phức đã có công ty quản lý hoặc tìm người chịu tội thay, việc duy nhất họ phải làm là tạo dáng chụp ảnh hoặc tập ký sao cho đẹp, gặp được người con gái nào như ý còn có thể lưu lại số điện thoại để sau này liên lạc, bao nhiêu ngọt bùi của cuộc đời đều bị bọn họ chiếm hết.
Bây giờ tôi có tiền rồi, có vốn rồi. Ngày trước những lời tôi nói bị bọn họ coi là đánh rắm, nhưng dù tôi có đánh rắm cũng được bọn họ tâng bốc lên thành đang hát, là âm t