Tổng hợp những câu chuyện hay nhất
Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại
Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341968
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1968 lượt.
hỏi đã đỡ hơn chưa, nhớ ăn nhiều đồ bổ, còn quan tâm tới cậu ta hơn cả người thân. Để tìm được chủ đề chung, tôi còn lên mạng tìm hiểu tâm lý của những người ở độ tuổi cậu ta, kể cả tình hình ở Mỹ và Đại học New York, tôi còn nói chuyện gia đình với Lôi tổng, nói là làm ăn vất vả tôi không sợ, cũng may giờ còn trẻ, chỉ tiếc là không chăm sóc chu đáo được cho gia đình, khiến Lôi tổng cũng phải thở dài. Sau đó tôi đưa cả Thanh Thanh và Đô Đô tới, Lôi tổng rất thích trẻ con, thấy Đô Đô xinh xắn đáng yêu, chị ta thích lắm. Thanh Thanh cũng biểu hiện rất tốt, nói chuyện rất hợp với Lôi tổng, hai người họ đều thích âm nhạc cổ điển, Thanh Thanh còn cùng Lôi tổng sang Macao xem đêm nhạc quốc tế, trở về quan điểm của Lôi tổng đã thay đổi, phê bình tôi là không thể chỉ coi trọng chuyện làm ăn mà bỏ bê gia đình, những lời này được phát ra từ miệng chị ta khiến tôi rất sung sướng, chứng tỏ rằng tôi đã được chị ta chấp nhận.
Lâm Thăng gần đây cũng bận tối tăm mặt mũi, hắn thích chơi gofl nên thường xuyên đi chơi với Tần tổng. Cái người uy hiếp Lâm Thăng ở cổng tiểu khu nhà hắn thực ra có mối quan hệ mờ ám với Tần tổng, Tần tổng đã bỏ ra ít tiến để đuổi hắn đi. Bây giờ tuần nào Lâm Thăng cũng ra sân gofl luyện tập với cô ta mấy lần, còn để một bộ gậy ở trong văn phòng, thi thoảng lấy ra tập lại vài động tác. Chắc hôm sinh nhật lần thứ ba sáu của tôi, hắn đang ở cùng với Tần tổng, mối quan hệ mờ ám lần trước chỉ là suy đoán, nhưng giờ đã thành thật.
- Nếu cứ thế này chẳng phải các sòng bạc ở Macao thành máy rút tiền tự động của em sao? – Cậu ta cười với tôi, hai mắt lấp lánh, tôi bậc cười hai tiếng, không muốn làm cậu ta mất hứng:
- Nhớ phải biết điểm dừng, tiền không thể rút hết trong một lần.
Sau đó tôi bỏ ra một nghìn chín trăm chín tám đô-la Hồng Kông để thuê phòng cho họ ở khách sạn trên lầu, bảo Cảnh Phú Quý chơi với Tiểu Quân một lát, trước mười hai giờ là thời điểm đóng cửa khẩu, tôi về Châu Hải, lúc làm thủ tục, tôi gọi điện thoại cho Thanh Thanh:
- Bà xã, hẹn trước với em nhé, dỗ Đô Đô ngủ đi, tắm rửa sạch sẽ rồi đợi anh.
Về tới nhà, Thanh Thanh đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, chúng tôi làm tình với nhau.
- Ông xã, giờ anh mất cảm giác với em rồi phải không, hở một chút là mắng em, bao nhiêu lời độc ác cũng nói ra được, em rất muốn quay lại thời chúng ta ngày trước.- Thanh Thanh gối đầu lên ngực tôi, đưa tay xoa mặt tôi.
- Anh cũng không muốn như thế, tại áp lực lớn quá nên cũng hết cách, quay về như ngày trước là điều không thể, đừng nghĩ rằng cái gì đã mất đi mới là tốt, cuộc sống thời không có tiền thực sự rất khổ.- Tôi thở dài.
- Thế anh có thể vừa có tiền vừa đối xử tốt với em không? – Thanh Thanh ngẩng đầu lên nhìn tôi.
Tôi cười khổ một tiếng, xoa vai Thanh Thanh:
- Thanh Thanh, anh đối xử với em không tốt sao? Sau này anh sẽ cố gắng để có cả hai, được không?
Cơ thể Thanh Thanh càng áp sát hơn vào người tôi:
- Ông xã, lúc ở Thanh Đảo em đọc được một bài văn, nói là đàn ông chăm chỉ khi anh ta mới yêu bạn; anh ta vụng về là đã yêu bạn sâu sắc; anh ta ngoan ngoãn là vì đã hết cảm giác với bạn; anh ta nổi cáu là vì đã chán ghét bạn, em thấy giờ anh đang ở loại thứ tư.
Tôi thắt tim lại, cái gã tài tử phong lưu nào viết bài văn này, sao có thể nói đúng tâm tư của đàn ông như thế, nhưng tôi vẫn không chịu thừa nhận:
- Nói bậy, anh chỉ bực mình vì công việc bận rộn chứ làm sao mà chán ghét em được? Yêu em còn không hết nữa là!
- Hừ, nói thì hay, thế anh hứa với em, sau này không được mắng em nữa.
Tôi thương xót xoa mái tóc Thanh Thanh, nói:
- Được rồi, bà cô của tôi, anh hứa với em là sẽ đối xử với em thật tốt, không mắng, không đánh, lúc nào cũng nghe theo sự chỉ huy của bà xã, được chưa?
Thanh Thanh nhéo tôi một cái:
- Chỉ được cái mồm mép, em thấy con trai anh lớn lên rồi cũng giống như anh thôi!
Tôi lập tức nổi hứng:
- Sao em nói thế?
- Vừa nãy lúc em dỗ nó ngủ, nó hỏi em vì sao bố thường xuyên không về nhà, em nói bố bận, bận kiếm tiền để mua đồ tốt cho con. Anh đoán xem con trai nói gì? Nó nói vậy con sẽ ở với mẹ, hàng ngày mẹ đừng nghịch máy tính muộn nữa, đi ngủ sớm với con, con chơi với mẹ! – Thanh Thanh dùng bàn chân trong chăn đạp tôi một cái, - Anh nhìn nó xem, rõ ràng muốn em ngủ sớm với nó lại nói là nó sẽ ngủ với em.
Tôi cười:
- Tốt lắm, lần trước ở Thanh Đảo nó còn biết ra điều kiện với anh, đúng là một nhân tài, không hổ danh là phiên bản của anh, chỉ có điều, có một chức năng quan trọng nó không thể thay thế được anh. – Nói xong tôi thò tay vào áo của Thanh Thanh, Thanh Thanh thoáng khựng lại, sau đó lập tức phản ứng, giữ chặt tay tôi:
- Đúng là đồ không đứng đắn, anh ngoài biết làm này còn biết làm gì! Nói đi, ở Thanh Đảo nó thế nào?
Bàn tay tôi vẫn ngoan cố đi vào trong:
- Làm xong rồi nói với em.
Thanh Thanh không buông tay, nhưng giọng nói đã hiền hòa hơn nhiều:
- Ông xã, có làm được không, vừa nãy làm một lần rồi, đừng có cố quá.
Tôi biết Thanh Thanh thực lòng lo cho tôi, cô ấy vẫn chưa học được các