XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341984

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1984 lượt.

, không có lãnh đạo, mấy hình phạt như kiểu song quy, tước Đảng tịch gì gì đó đều không đến lượt tôi, tôi sợ ai?






Thấy tôi như thế, Dương Hùng Vĩ mới bật cười:
- Việc gì phải kích động thế, tôi chỉ nói bừa thế thôi, nhớ đấy nhé, phải kiếm được một em gái trinh rồi chúng ta chơi với nhau, anh đừng có giả bộ nói là đồ ngon nhường cho tôi ăn một mình nữa!
Dương Hùng Vĩ khéo léo hơn Hoàng Lực nhiều, hắn biết những chuyện xấu phải làm cùng nhau mới không xảy ra chuyện.
Lúc đi, tôi còn cẩn thận lấy trong tủ lạnh ra hai chai nước suối để ở đầu giường, bên dưới là một nghìn tệ, ngoài ra còn có một tờ giấy:
Tiểu Mỹ, Tiểu Cầm, ngủ dậy cứ mang thẻ phòng trả ở quầy lễ tân. Số tiền này các em cất đi, có việc gì thì gọi điện thoại. Anh Phi.
- Một người nữa đi cùng với anh là ai?
Hỏi tới đây là vấn đề nghiêm trọng rồi, bất giác trán tôi đổ mồ hôi, mắt bắt đầu đảo liên hồi, nếu khiến cả Dương Hùng Vĩ dính vào vụ này phiền phức sẽ lớn hơn. Nhưng không biết bọn Tiểu Mỹ rốt cuộc đã nói gì với cảnh sát, hơn nữa liệu có thể cứu được Dương Hùng Vĩ khỏi vụ này không? Tôi không dám chắc. Nếu không đấu lại được với cảnh sát, chi bằng cứ thật thà với cảnh sát ngay từ đầu, chủ động trước, sự việc này cần phải đánh giá lại, không thể một mực phủ nhận ngay được.
- Là một người bạn.
- Tên là gì? Làm ở đâu?
Lúc này tôi thực sự ngưỡng mộ chủ nghĩa tư bản ở nước Mỹ, gặp chuyện phiền phức gì đều có thể không cần trả lời, hơn nữa còn thản nhiên nói: “Có chuyện gì hãy nói chuyện với luật sư của tôi!”. Nhưng với tình hình trước mắt, chắc chắn là không được. Có điều tôi muốn làm một công dân tự làm chủ bản thân, tôi vẫn có quyền tư vấn:
- Thưa cảnh sát, anh đang thẩm vấn tôi hay đang tìm tôi để tìm hiểu tình hình?
Hai viên cảnh sát chụm đầu vào nhau thì thầm điều gì đó, tôi chẳng hiểu câu nào, cảm giác họ đang nói tiếng Triều Châu. Trước khi đi, viên cảnh sát lớn tuổi sưng sỉa mặt chỉ vào tôi:
- Anh có thể không nói, nhưng chờ khi chúng tôi mời anh tới đồn cảnh sát anh không thể ung dung như thế này được đâu.
Tôi nói đương nhiên, đương nhiên, tôi tin rằng người cảnh sát nhân dân chắc chắn là phục vụ vì nhân dân. Viên cảnh sát trẻ tuổi còn bổ sung một câu:
- Tình hình thực tế trong lòng chúng tôi đều hiểu rõ! Hai cô bé sinh viên đó đều nói rồi.
Tôi gật đầu như bổ củi:
- Dạ vâng, dạ vâng, tôi cũng không dám che dấu!
Thực ra trong nửa tiếng đồng hồ qua, tôi chắc chắn họ vẫn chưa nói ra hai chữ “thuốc lắc”, dù sao bản thân họ cũng không nhìn thấy, một tờ giấy càng không thể chứng minh tôi đã làm việc gì phạm pháp, điều tôi lo lắng là họ mới ra đời, sẽ bị đám người này dùng lợi ích cám dỗ, sau đó dẫn sự việc đi theo hướng mà bọn người kia muốn, gây ra một vụ án oan.
Lúc đi tới thang máy, tôi nói xin hỏi quý tính đại danh của hai anh, người lớn tuổi thô lỗ nói:
- Hỏi làm cái gì?
Tôi nói hỏi rõ để còn tặng cờ gấm cho hai anh. Gã xua tay nói:
- Đừng có giả bộ trước mặt chúng tôi! Nhớ cảnh hiệu là được rồi.
Tôi lập tức tươi cười đưa mắt tiễn họ vào thang máy, sau đó giơ tay lên:
- Hai anh đi cẩn thận!
Khi cửa thang máy đã khép lại, tôi lập tức quay người, chạy về phòng nhấc điện thoại lên gọi cho Dương Hùng Vĩ:
- Cảnh sát đã tìm anh chưa?
TRỞ MẶT VỚI HOÀNG LỰC
Trong điện thoại, Triệu Hữu Tài giễu cợt tôi:
- Lý tổng, một chai nước mà khiến cả hai em sinh viên bay theo, đúng là lợi hại, hôm nào giới thiệu cho tôi với nhé?
Trong điện thoại, trước tiên Hoàng Lực hỏi tôi có phải là người không, sau đó than thở một hồi, nào là quen họ hai tháng mới dám sờ tay, anh mới gặp lần thứ hai đã cho họ lên giường, tôi mù mắt nên mới dẫn sói vào nhà. Con bà nó, thời này thế quái gì vậy? Còn vương pháp nữa hay không?
Tôi nghiến răng nghiến lợi mà chửi, chuyện tốt chẳng ai biết, chuyện xấu ai ai cũng hay, đúng là đám người bẩn thỉu, giờ thích chí nhìn tôi mất mặt. Cũng may Hoàng Lực còn chưa biết chuyện này có cả Dương Hùng Vĩ dính vào, nếu không chắc chắn hắn sẽ vác đao đến gặp tôi.
Đám người này cho dù có chế giễu, chửi bới tôi thế nào, tôi cũng không sợ, một đống chuyện xấu xa của họ, tôi nắm rõ trong lòng bàn tay, bất cứ lúc nào cũng có thể lôi ra để dọa họ không dám ho he. Người khiến tôi sợ nhất là Thanh Thanh, mới làm hòa được hai ngày đã lại gặp chuyện phiền phức mới. Mặc tôi giải thích thế nào, Thanh Thanh vẫn quay về với trạng thái không chửi thì thôi, đã chửi toàn nói những câu kinh điển: “Chó không sửa được tật ăn cứt, mèo không sửa được thói ăn tanh”. Tôi nói bà xã đại nhân là người có tố chất thanh cao, chửi người cũng dùng câu đối, có cần thêm câu hoành phi “Anh không phải là người” nữa không? Thực ra Cảnh Phú Quý từng dạy tôi một chiêu, đàn bà mà quậy thì biện pháp tốt nhất là lạnh nhạt với họ, không đếm xỉa tới họ, ba ngày sau tự nhiên sẽ phải nói chuyện với anh. Tôi dùng thử chiêu này nhưng với Thanh Thanh nó không linh, nịnh cô ấy, cô ấy không màng, lạnh nhạt với cô ấy, cô ấy sẽ ném đồ ném đạ