Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341963
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1963 lượt.
c, nghĩ đủ mọi cách để thu hút sự chú ý của anh, có lẽ đây chính là điểm mà phụ nữ phương Bắc không thể bằng phụ nữ Triều Châu. Phụ nữ phương Bắc tính tình mạnh mẽ, thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành, xử sự không khéo có khi còn làm một bình ga cho cả nhà nổ chết hết, thế là xong. Trong khi đó vợ Cảnh Phú Quý là đại diện tiêu biểu cho phụ nữ Triều Châu, sau sự kiện QQ, yêu cầu của cô ta với Cảnh Phú Quý đã hạ thấp đến mức “khuất mắt trông coi”. Vì việc này mà tôi ngưỡng mộ Cảnh Phú Quý vô cùng.
- Đúng là cưới vợ người Triều Châu vẫn hơn, Dương Huệ nhà cậu đúng là vừa hiền thục, vừa “thực tế”!
Cảnh Phú Quý lập tức phản bác:
- Ý cậu là gì? Ý cậu là Dương Huệ không xinh bằng Thanh Thanh phải không?
Tôi vội vàng lôi quan điểm của Lâm Thăng ra để giải thích:
- Vợ xinh hay không không quan trọng, người đẹp theo cậu một năm thì thẩm mỹ cũng mệt mỏi, thực tế là quan trọng nhất, ai dùng người đó biết!
Để chứng minh là mình vì chuyện làm ăn mà không phải vì tìm niềm vui bên ngoài, tôi phát huy tinh thần học tập đồng chí Dương Hùng Vĩ, tìm một đơn đặt hàng cũ của bên Khoa Mỹ, sửa lại một chút, ngày tháng sửa thành ngày thứ hai sau sự kiện thuốc lắc, số tiền sửa thành một triệu mà lần trước đã nói với Thanh Thanh, photoshop ra một đơn đặt hàng hoàn toàn mới và mang về nhà:
- Bà xã, chỉ riêng công ty này đã kiếm được hai trăm nghìn tệ, em xem học phí đi nhà trẻ của Đô Đô cao như thế, đã thế nó còn đòi đi công viên Disney Land, chúng ta còn muốn ở biệt thự, không có tiền sao được? Chẳng qua là vì tiền nên anh mới bị Dương Hùng Vĩ ép thôi.
Đại nạn đến nơi, thân ai người nấy lo, dù sao Thanh Thanh cũng không phải cảnh sát, cho dù cô ấy có biết cũng chẳng đi tìm Dương Hùng Vĩ để hỏi tội, gia đình hòa thuận mới là đại nghiệp trăm năm.
Nhưng Thanh Thanh không tin vào chiêu tôi sử dụng, đối với một kẻ thường xuyên phạm lỗi như tôi, muốn làm người tốt quả thực rất khó. Trong chuyện này, tôi tự cho rằng mình đã hoàn toàn thực hiện đúng hành vi của một người đàn ông tốt, chủ động, chân thành, tự kiểm điểm, nhưng sau khi ném cho tôi câu đối ấy, Thanh Thanh chẳng đếm xỉa gì đến tôi nữa. Tôi nghĩ có thể giờ cô ấy không còn cảm giác phẫn nộ với tôi nữa, tha thứ hết sai lầm này tới sai lầm khác, hạ thấp tiêu chuẩn hết lần này tới lần khác, cho tới khi lòng bình yên như nước, không còn gợn sóng. Là một người từng yêu bạn sâu sắc, một người vì một câu nói không đúng đã không ngủ được, giờ trở thành một người không còn phẫn nộ với bất cứ sai lầm nào bạn phạm phải, không còn mất ngủ mỗi đêm, còn chuyện nào bi ai hơn chuyện này? Lẽ ra tôi muốn nhân cơ hội này kêu oan trước mặt Thanh Thanh, dùng sự trong sáng lần này để che lấp đi mọi tội ác trước kia, nhưng tôi phát hiện ra điều đó quả thật thừa thãi, cô ấy đã không quan tâm nữa, khi lời thề không còn giá trị, còn lời nói dối lại như một điếu thuốc có thể rút ra khỏi túi áo bất cứ lúc nào, trung thành, tin tưởng và chân tình có còn nữa không?
Điều đáng thương là giờ đây tôi đã hình thành phản xạ có điều kiện. Bản thân mình một khi xảy ra vấn đề gì là lập tức nghĩ tới cái gã Trương Vạn Phong ấy có nhân cơ hội này để nối lại tình xưa với Thanh Thanh? Mặc dù Tiểu Quân bắt tôi phải tin chị dâu cậu tuyệt đối, nhưng gặp phải tình huống này, tôi tin rằng không người đàn ông nào có thể giữ bình tĩnh trong tim, nhất là với loại người thà tin vào mình còn hơn tin vào người như tôi. Tôi âm thầm điều tra hòm thư và di động của Thanh Thanh, không có dấu vết cho thấy có liên lạc với Trương Vạn Phong, nhưng điều này không có nghĩa là không có. Tôi phát hiện tinh thần cảnh giác của cô ấy ngày càng cao, thậm chí còn có năng lực phản trinh thám, khi ở Thanh Đảo, tôi nói về chuyện hòm thư, cô ấy không hề tranh luận với tôi chuyện nội dung có đúng hay không, chỉ một mực chỉ trích hành vi đê tiện của tôi:
- Xem trộm hòm thư của người khác cũng như đọc trộm nhật ký, là hành vi xâm phạm đời tư. – Lời của cô ấy hơi giống lời mấy gã luật sư, ý nói, thủ đoạn không hợp pháp, nội dung không thể tin được. Cái chiêu giương Đông kích Tây này ngày xưa tôi rất hay dùng, giờ bị cô ấy học được, mang ra để đối phó với tôi, mà điều đáng buồn hơn là giờ tôi phải đến độ phải làm một “oán phụ” với những hành vi lén lút.
GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ
Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của tôi, Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm dù sao cũng còn non, sau khi đến đồn cảnh sát bị thẩm vấn riêng đã khai ra hết sạch mọi việc, đương nhiên bao gồm cả tờ giấy đó, tuy không có sức thuyết phục bằng việc bắt dâm tại giường, nhưng ít nhất cũng chứng tỏ chuyện giữa chúng tôi không đơn giản. Cũng may là bọn họ không biết chuyện thuốc lắc, hơn nữa cùng kiên quyết phủ nhận chuyện giao dịch không chính đáng. Cảnh sát lúc đến khách sạn tuy có nghi ngờ triệu chứng của họ, nhưng khi đó dược tính đã hết, hơn nữa quần áo, trang phục của họ vẫn nghiêm chỉnh, không tìm ra chứng cớ gì, bởi vậy sự việc cũng chưa tệ lắm.
Vừa nghe nói cảnh sát tìm đến, Dương Hùng Vĩ đã vô cùng căng thẳng, câu đầu tiên là: “Chuyện này anh gánh được không?”. Tôi