Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341959

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1959 lượt.

ải quyết hơn, sự việc kết thúc một cách tròn trịa.
Nhưng tôi không ngờ được rằng chính vì sự kiện quá thuận lợi nên tôi lơ là cảnh giác và tự đào hố chôn mình sau này.
“Sự kiện thuốc lắc” vừa xử lý xong tôi đã lập tức chạy tới nhà Lôi tổng để tiếp tục “công việc” của mình, bệnh tình của Victory đã khỏe hơn nhiều, giờ đã xuống giường đi lại được, tôi biết cậu chàng ở nhà buồn lắm nên gọi cả Lâm Thăng cùng đưa cậu ta tới Đấu Môn ngâm nước nóng cả ngày, nói là như thế tốt cho sự hồi phục của sức khỏe, hơn nữa trong lúc trò chuyện cũng tìm ra điểm chung, cậu ta với Lâm Thăng cùng học trường Trung học Khống Giang ở Thượng Hải, vậy là chủ đề lại nhiều hơn, trên đường về Châu Hải, Victory còn tiết lộ một tin tức rằng bố cậu bị bệnh nên qua đời đã lâu, bao nhiêu năm nay một mình mẹ nuôi dưỡng cậu. Tôi thở dài:
- Mẹ em đúng là một người phụ nữ mạnh mẽ, vừa có sự nghiệp lại phải chăm sóc gia đình, thật chẳng dễ dàng gì.
Victory nói:
- Đúng thế, lẽ ra em không muốn đi Mỹ đâu, em muốn ở lại Thượng Hải học đại học để gần mẹ, nhưng mẹ ép em đi.






Ván bài lật ngửa
CHUYẾN THĂM CỦA PHƯƠNG VĨNH HUY
Lâm Thăng hỏi tôi ông chủ cũ của tôi ở Thâm Quyến có phải là người Đài Loan, tên là Phương Vĩnh Huy không? Tôi nghĩ lại, nói hình như là đúng. Lâm Thăng nói tiếp, chồng của Vương Tiểu Lệ tên là Phương Vĩnh Huy, có một xưởng sản xuất nhựa ở Thâm Quyến. Tôi nói sao trên đời lại có chuyện trùng hợp như vậy? Nhưng cũng may là giờ tôi với ông chủ Phương chẳng còn quan hệ gì nữa, chứ không bạn tôi “chơi” vợ của ông ta, nói gì thì nói, tôi cũng có lỗi với người ta.
Chuyến viếng thăm của Phương Vĩnh Huy hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.
Ông ta đưa theo trợ lý Tổng giám đốc là Dương Đại Cương, cũng chính là Giám đốc bộ phận cũ của tôi, lái chiếc BMW biển Hồng Kông, Thâm Quyến trực tiếp tới thẳng công ty tôi.
- Về chuyện này không có vấn đề gì, trong ngành ai mà không biết mối quan hệ giữa chúng tôi với Khoa Mỹ, tôi với ông chủ Phương lại từng có giao tình, giúp đỡ cũng không vấn đề gì, có điều, ừm…
Tôi bắt đầu tỏ ra ấp úng, ngước mắt lên nhìn Phương Vĩnh Huy, ông chủ Phương lập tức hiểu ra ý của tôi:
- Lý tổng, chúng ta tuy là có giao tình, nhưng khi hợp tác vẫn tuân theo quy định trên thương trường, điểm này cậu yên tâm, tôi sẽ không bắt cậu giúp không công đâu.
- Ô, Phương tổng hiểu lầm rồi, tôi không phải ý đó, tôi chỉ đang cảm thấy không biết nên giúp như thế nào mới không khó xử.
Giữa chừng tôi giả vờ về văn phòng lấy thuốc, rồi lập tức gọi điện thoại cho Lâm Thăng, nhưng cái gã đó lại không chịu nghe máy, tôi bèn gọi cho Cảnh Phú Quý, bảo hắn cho dù thế nào cũng phải tìm được Lâm Thăng, dặn Lâm Thăng đừng quay về công ty.
- Chuyện này thực ra cũng không phức tạp, cậu giới thiệu cho chúng tôi, chúng tôi trả phí môi giới cho cậu.
- Ông quá lời, chỉ có điều tôi chưa làm chuyện này bao giờ, không biết cụ thể phải làm thế nào? – Tôi tỏ thái độ tình nguyện cắn câu, trước đây khi tôi tìm Triệu Hữu Tài để hợp tác, hắn cũng như thế đối với tôi.
Dương Đại Cương định nói nhưng Phương tổng ngăn hắn lại:
- Thế được, tôi nói thẳng nhé, chúng ta ký một hợp đồng, cậu giúp chúng tôi vào Khoa Mỹ, chúng tôi trích mười phần trăm lợi nhuận ở Khoa Mỹ cho cậu, thế nào?
Tôi không trả lời thẳng thắng mà bắt đầu vòng vo, giới thiệu Khoa Mỹ là một doanh nghiệp như thế nào, chúng tôi phải tốn bao nhiêu thời gian và tâm tư mới vào được đó… mục đích chỉ có một: nâng giá.
Phương Vĩnh Huy có thể nhận ra, nói:
- Chúng tôi biết công ty Phi Thăng làm ăn với Khoa Mỹ rất tốt, nhưng hình như bây giờ người chiếm thị phần lớn nhất vẫn là Nam Hưng, có điều tạm thời tôi chưa muốn tới Nam Hưng, thứ nhất là vì tôi coi trọng năng lực cá nhân của Lý tổng, thứ hai là dù sao chúng ta cũng từng có chút giao tình, tin tưởng được, cậu nói đúng không?
Tôi nặng ra một nụ cười, nói:
- Điều kiện dễ bàn, ai bảo chúng ta có quan hệ như thế này!
Dương Đại Cương ngồi bên phụ họa:
- Đúng thế, đúng thế, người quen dễ nói chuyện mà!
- Có điều… tính bằng lợi nhuận sẽ không hay lắm, dù sao đây là bí mật thương nghiệp của ông, cho chúng tôi biết quả thực cũng không hay. Huống hồ ngộ nhỡ chuyện này có ai biết được chúng tôi cũng gặp áp lực, cứ trực tiếp tính theo doanh số bán hàng đi, một phần trăm thế nào?
He he, nếu tính theo lợi nhuận bao nhiêu đều chẳng phải do do ông quyết định, doanh số bán hàng là cái thực tế, nếu ông không cho tôi số liệu thực, tôi tới Khoa Mỹ kiểm tra, tôi tính toán lại một chút, một phần trăm của doanh số bán hàng chắc chắn không ít hơn mười phần lợi nhuận.
Ông chủ Phương bật cười hai tiếng:
- Vấn đề này chúng ta thỏa thuận với nhau sau cũng được, đúng không? Ai bảo chúng ta có mối quan hệ này? – Khi ông ta nói câu này, tôi nhớ tới Vương Tiểu Lệ, Lâm Thăng từng mây mưa với cô ta ở trên giường, cô ta cũng từng là một trong những đối tượng mà tôi thường nghĩ tới, hơn nữa còn có vụ đụng chạm bằng tay, đúng là mối quan