Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Màu Hổ Phách

Trái Tim Màu Hổ Phách

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341854

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1854 lượt.

xấu xa: “Được rồi, để anh kể với em, ngôi sao thần tượng mới kia không có quan hệ gì với anh cả, anh chỉ mới gặp cô ta mấy lần thôi.”
“Tôi giống như đang ghen sao?”
“Giống!” Thôi Thái Dạ đang ngồi trên sô-pha nghiêm túc gật đầu.
Đàn ông tự yêu mình là khó thuyết phục nhất. Cứ kệ anh ta đi, cô vẫn nên thực tế một chút, đi lấp đầy cái bụng rỗng của mình đã.
Khi đặt cơm cà ri vào lò vi sóng, Tiểu Ái bắt đầu thấy nhớ tay nghề của Dung Kỳ. Trong phòng khách, Thôi Thái Dạ tự mình lấy đồ uống rồi bật ti vi, không những không có ý định ra về, mà còn tự động thay dép bông đi trong nhà. Đôi dép đó là của Dung Kỳ, vì hiểu tính ưa sạch sẽ của anh, nên sau khi đến Vân Nam, Tiểu Ái đã đặt đôi dép đó vào vị trí trong cùng của tủ đựng giày để tránh người khác đi nhầm. Không biết Thôi Thái Dạ sao lại lục nó ra được.
Tiểu Ái lắc lắc đầu, lấy một đôi dép khác đặt trước mặt anh ta: “Anh mau đổi sang cái này! Đó là của anh trai tôi, anh ấy không thích người khác dùng đồ của anh ấy.” Nhưng điều quan trọng nhất là, nếu như bị anh ấy phát hiện, cô sẽ bị mắng.
“Cậu ấy đâu có ở đây.” Thôi Thái Dạ hơi khó chịu, nhưng rốt cuộc cũng không làm trái ý nữ chủ nhân.
Lò vi sóng kêu “ting” một tiếng, mùi hương cà ri phảng phất bay đến, thực ra anh cũng chưa ăn cơm, mùi hương này khiến dạ dày anh cồn cào. Nhưng Tiểu Ái chỉ mang một phần cơm đến, và cười chỉ về phía cửa nói: “Nhị thiếu gia nếu đói rồi thì xin tự nhiên!”
Thôi Thái Dạ trong lòng thầm nghĩ, con bé này rõ ràng là muốn đuổi anh mà. Anh chuyển ý, nhìn về phía cửa hét lên một tiếng: “Dung Kỳ!”
Bộp!
Tiểu Ái giật mình làm hộp cơm rơi xuống, toàn bộ cơm cà ri tung tóe trên mặt sàn. Cô nhìn đi nhìn lại về phía cửa, sau khi xác định không có ai thì lập tức nổi cơn tam banh.
“Giận gì chứ, chỉ là một hộp cơm thôi mà, bây giờ anh đưa em đi ăn được chưa?”
“Thôi Thái Dạ, anh rốt cuộc có hiểu không vậy? Nếu bây giờ bị đám phóng viên chụp được ảnh anh với tôi bên nhau, sự nghiệp điện ảnh của tôi coi như chấm hết!” Tiểu Ái giậm chân.
“Vậy để anh sai người đi mua ở bên ngoài!”
“Nhưng mà… mua ở bên ngoài không vệ sinh cũng không dinh dưỡng!” Tiểu Ái chớp chớp mắt, trong đó hiện lên tia xảo quyệt.
“Để anh bảo nhân viên khách sạn năm sao mang đến là được chứ gì!”
“Khách sạn năm sao đương nhiên là được rồi!” Tiểu Ái nâng cằm, chầm chậm nói: “Nhưng tự nhiên em muốn ăn những món ăn gia đình bình dị ấm áp! Anh trai em vẫn là tốt nhất, biết nấu ăn, vừa đảm bảo lại vừa ngon. Đáng tiếc, với thân phận của Thôi Nhị thiếu gia, e rằng ngay cả đến trứng rán cũng chưa từng tự tay làm!”
Vẻ mặt uể oải của Tiểu Ái vừa nhìn cũng biết là đang cố ý khiêu khích anh. Thôi Thái Dạ trong lòng thầm nghĩ, đừng nói gì tôi, xem ra em cũng thuộc kiểu người “cơm dâng tận miệng”.
Việc nấu cơm đúng là anh chưa từng làm, nhưng anh nghĩ, chỉ là nấu một món ăn, đúng một nồi canh thôi mà, có gì khó chứ. Tiểu Ái còn cố tình lôi Dung Kỳ ra đây, mặc dù biết rõ là anh trai cô, nhưng nghe giọng điệu cô như vậy, trong lòng anh không thấy thoải mái chút nào.
Cuối cùng, Thôi Thái Dạ cầm lấy áo vest nói: “Em đợi đó!” rồi bước ra ngoài.
Tiểu Ái nhìn chằm chằm về phía cửa, cười gian xảo. Nhưng nếu như lúc đó Tiểu Ái biết, một toan tính nhỏ sau đó lại mang đến cho cô phiền phức, thậm chí làm đảo lộn cuộc sống của cô, không biết cô còn có thể cười như vậy được nữa không.
Thời điểm bức ảnh được chụp vẫn là buổi tối, nhưng địa điểm đã chuyển thành dưới lầu của một khu chung cư, nhân vật chính là cô và Thôi Thái Dạ. Lần này khuôn mặt hai người đều được chụp rất rõ ràng, rõ đến mức trong một buổi sáng sớm nào đó, khi cô đang mơ màng bước ra khỏi tiểu khu, đã bị một đám paparazzi bao quanh.
“Dung Tiểu Ái, xin hãy nói một chút về tâm trạng của cô lúc này!”
“Có phải cô đang mưu tính chen chân vào tình cảm của người khác không? Nghe nói cô đang là sinh viên của khoa Diễn xuất, nhưng đã được góp mặt trong phim “Vũ điệu đào kép.” Xin hỏi đó có phải là nguyên nhân cô tiếp cận ngài Thôi Thái Dạ không?”
“Trước đó cô đã từng có scandal tình ái với Ando Ruki của công ty giải trí Johnnys, vậy đây có được coi là chuyện tình tay bốn không?”
“Là vì Thôi Thái Dạ nên cô mới vứt bỏ Ando Ruki phải không?”
“Cô cảm thấy mình có phải là Chân mệnh Thiên nữ của Thôi Thái Dạ không? Với địa vị của gia tộc họ Thôi, cô có cho rằng mình có khả năng bước chân vào gia đình đó không?”
“…”
Tiểu Ái ngây người, con ngươi suýt chút nữa rơi xuống đất. Chuyện này so với scandal tình ái với Ando Ruki trước kia quả thực không thể so sánh, hoàn toàn không cùng cấp bậc.
Sau khi bị đám paparazzi xô đẩy khoảng một phút, Tiểu Ái mới bừng tỉnh, liền ra sức đẩy đám đông rồi bỏ chạy về phía tiểu khu. Cô lên lầu, đóng cửa, tất cả đều được làm liền một mạch. Trong lúc cô đang thở dốc thì Tư Nhã gọi điện đến, cảnh cáo cô khi ra ngoài phải cải trang, vì hiện nay tất cả các tuần san giải trí đều đăng hình cô.
“Giờ cậu mới nói thì đã muộn rồi!”
Nửa tiếng, sau khi cô gác máy, Hình Tư Nhã chạy đến, dốc hết một đốn