Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342323
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2323 lượt.
ậy ân tình này không liên quan đến muội, sau này để Bùi Giản ta trả là được rồi.”
Mộ Dung Tuyết bất lực.
Ăn trưa xong, Bùi Giản liền bị gọi đi, nói là thân binh đều phải ở lại chốt phòng thủ, không thể ở nhà, mỗi tháng chỉ có ngày nghỉ mới được trở về.
Buổi chiều Mộ Dung Tuyết lại đi tìm cửa tiệm, về đến nhà đã là chiều tối, bước vào đại sảnh, phát hiện Hứa Trạch đang ngồi nói chuyện với Mộ Dung Lân.
Mộ Dung Lân vừa thấy con gái liền vui mừng nói: “A Tuyết, không cần tìm cửa tiệm nữa, Hứa công tử đã tìm được rồi.”
Mộ Dung Tuyết mừng đến mức suýt nhảy cẫng lên, “Thật sao? Ở đâu vậy?”
Hứa Trạch cười híp mắt nói: “Mọi người đang chờ cô về để đi xem đó, cách đây không xa, trên đại lộ Bình An.”
Đại lộ Bình An được coi là con đường phồn hoa nhất ở thành Đông, hai bên đường cửa tiệm san sát, đông người tới lui, vô cùng náo nhiệt. Ngay từ đầu Mộ Dung Tuyết đã muốn mở tiệm ở đây, khổ nỗi hỏi mấy chỗ đều không có ý chuyển nhượng.
Hứa Trạch đưa nàng và Mộ Dung Lân đến trước một cửa hàng lương thực, “Chính là chỗ này.”
Mộ Dung Tuyết vừa nhìn thấy cửa tiệm này liền nói: “Hôm qua tôi có đến hỏi rồi, họ không chịu chuyển nhượng.”
Hứa Trạch cười nói: “Có thể là cô trả quá ít tiền.”
Mộ Dung Tuyết và Mộ Dung Lân đều vô cùng vừa ý với cửa tiệm này, về nhà liền bắt đầu thương nghị, xem là trang trí thế nào, thuê người thế nào, sắp xếp đồ đạc thế nào. Cuối cùng, Mộ Dung Lân nói: “Quán ăn đặt tên gì cho hay đây?”
Mộ Dung Tuyết cười hỏi Hứa Trạch: “Huynh thấy sao? Ông chủ Hứa?”
“Đặt là Mỹ nhân mỹ thực nhé?”
Hắn cười nhìn Mộ Dung Tuyết, mỹ nhân hiển nhiên là nói nàng rồi. Mộ Dung Tuyết đỏ mặt, ngượng ngùng xoắn tóc, lòng nói, tên này đâu có giống quán ăn chứ.
Hứa Trạch nghiêm túc nói: “Tên cô cứ đặt đi. Ta nghe theo cô hết.”
Câu này mang nghĩa khác, Mộ Dung Tuyết càng bối rối, gương mặt càng đỏ hồng kiều diễm, Hứa Trạch bỗng có cảm giác hoa mắt chóng mặt, ngất ngây còn hơn uống rượu.
Mộ Dung Lân nói: “Hay là đặt tên là Nhất Vị tửu lâu đi? Nhất Vị tửu lâu của huyện Nghi chúng ta buôn bán phát đạt, đặt cùng tên để lấy điềm may.”
Mộ Dung Lân không biết lần đầu con gái mình gặp Gia Luật Ngạn chính là ở Nhất Vị tửu lâu, một câu nói vô tâm nhưng lại khơi gợi biết bao hồi ợ của Mộ Dung Tuyết.
“Cha, đặt tên là Độc Nhất Vị được không?”
Hứa Trạch lập tức nói: “Được được, tên này rất hay, A Tuyết thật là băng tuyết thông minh.”
Không ngờ hắn lại gọi nàng là A Tuyết! Trong lúc chấn kinh Mộ Dung Tuyết bỗng nghĩ đến lời Gia Luật Ngạn, lẽ nào Hứa Trạch thật sự có hảo cảm với nàng? Nàng càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng này, nhất thời lòng rối như tơ vò, không biết phải làm thế nào.
Có câu người ngoài cuộc tỏ, người trong cuộc mê, sau khi nàng hòa ly vẫn chưa thoát khỏi tình cảm ngày trước, phản ứng hơi chậm chạp, nhưng Mộ Dung Lân đã nhìn thấu được tâm tư của Hứa Trạch từ lâu, thấy vậy nên đứng dậy nói: “Ta đi nấu cơm đây, Hứa công tử ở lại ăn cơm nhé.”
“Đa tạ bá phụ, vậy con không khách sáo nữa.”
“Đừng bao giờ khách sáo, cứ coi như đây là nhà mình đi.” Mộ Dung Lân hiển nhiên là vì để lại không gian riêng cho con gái và Hứa Trạch, cả Đinh Hương, Bội Lan cũng biết điều lui ra.
Mộ Dung Tuyết càng cảm thấy ngượng ngùng.
Hứa Trạch hiếu kỳ nhìn nàng: “Cô sao vậy, sao sắc mặt lại đỏ như vậy?”
Mộ Dung Tuyết hoảng hốt ôm mặt: “Đỏ lắm sao?”
“Phải đó, cứ như là cá chép gấm đỏ vậy?”
Mộ Dung Tuyết vừa tức cười lại vừa buồn cười: “Huynh là cá chép gấm vàng thì có.”
“Cô nói ta không trắng sao?” Hắn xắn tay áo: “Cô xem, người ta trắng lắm mà.”
Mộ Dung Tuyết mặt đỏ bừng đứng lên khỏi ghế, thấp giọng hỏi: “Hứa Trạch, có phải huynh thích tôi không?”
Hứa Trạch cười: “Thì ra nàng biết rồi à, tốt quá, ta còn đang sầu não làm thế nào để bày tỏ đây.”
Thông Suốt
Thì ra hắn thật sự thích nàng. Thì ra không phải nàng tệ hại như Gia Luật Ngạn nói, vừa ngốc lại vừa mặt dày, không được ai yêu. Mộ Dung Tuyết đã quá lâu không được khích lệ và khẳng định, lòng bỗng dâng trào hơi ấm, cả mũi cũng cay cay. Vẫn còn có một nam nhân tốt như Hứa Trạch, bất chấp thân phận đã từng xuất giá của nàng mà thích nàng, không lý nào nàng lại không vui mừng hạnh phúc. Nhưng giờ không phải là lúc nàng tìm kiếm hạnh phúc, thái độ của Gia Luật Ngạn khiến nàng cảm thấy, chỉ cần mình hơi bất cẩn thì sẽ liên lụy đến Hứa Trạch.
Nàng ngước lên nhìn Hứa Trạch: “Huynh không thể thích tôi.”
Câu trả lời của Mộ Dung Tuyết khiến Hứa Trạch ngẩn ra, nàng nói rất nghiêm túc, không nũng nịu như các nữ nhân khác, biểu hiện nghiêm túc này khiến Hứa Trạch trở nên căng thẳng, tim đập thình thịch một lúc mới dám hỏi: “Tại sao?”
“Vì tuy đã hòa ly nhưng Chiêu Dương vương lại không chịu thả tôi đi, nếu huynh quá gần gũi với tôi sẽ bị liên lụy.”
“Dạ. Đã trang trí cửa tiệm xong rồi, tên là Độc Nhất Vị.”
Độc Nhất Vị.
Gia Luật Ngạn chậm rãi ngồi xuống, nàng đặt tên như vậy là muốn kỷ niệm lần đầu họ gặp nhau sao?
Hắn vẫn nh